Kim Duyên Tiền Định
CHƯƠNG 1: SƠ NGỘ
Giữa giờ Tỵ ở Bạch phủ của Trường Xuân phủ, hạ nhân đi qua đi lại người bưng trà rót nước kẻ dẫn khách nhân nhập tịch vô cùng náo nhiệt. Trong một viện không to nhưng bày tận bảy cái bàn, khách nhân trên bàn đều là đại nhân vật ở phụ cận phủ huyện. Bạch Cử Tri là tri phủ của Trường Xuân, hôm nay chính là đại thọ yến sáu mươi của hắn.
Nhắc đến Bạch phủ này thì phú lệ khỏi phải nói. Nhưng sinh thần hắn không mời được tri châu do đường xá xa xôi nên chỉ có vài tri phủ lân cận, tri huyện và phú hộ nằm trong phạm vi quản hạt của hắn mà thôi. Trên bàn lúc này, đám nam nhân cùng nhau thôi bôi hoán trản, tiếng nói chuyện đàm đạo nối liền không dứt.
Trong lương đình ngoài hoa viên nhỏ cũng lại có năm bàn nữ tân, họ đều là gia quyền của đám khách nhân cùng chủ nhân nơi này. Nếu nhà ai có nam hài nhỏ hơn bảy tuổi cũng được đưa đến đây, vì thế số bàn mới có chênh lệch giữa nam tân và nữ tân. Mà những buổi tiệc như thế này với đám nam nhân thì bàn về thế sự và so quyền lực, còn đám nữ nhân nếu không phải là đố kỵ từ ăn mặc đến cuộc sống thì chính là lòng mang ý niệm muốn trèo cao.
Nên biết, đại công tử của Bạch gia Bạch Vĩnh Quang nổi tiếng ôn văn nho nhã nhất Trường Xuân phủ, dung chỉ bất phàm, tư dung tuấn lãng, gia thế lại còn tốt hơn mọi người ở đây. Nếu mà để hắn nhìn trúng nữ nhi nhà mình thì đúng là cả nhà đều được nhờ, kê khuyển thăng thiên. Người nào không có nữ nhi thì nhi tử cũng được, không kết được phu thê thì kết nghĩa huynh đệ, có còn đỡ hơn không mà. Vì thế, không những đưa nữ nhi nhi tử đúng độ tuổi của mình tới đây, còn ở trên bàn không ngừng nói lên đám hài tử nhà mình lễ mạo xuất chúng, ý đồ muốn vào được pháp nhãn của người Bạch phủ.
Mà nếu Bạch gia nhìn không trúng thì cũng có thể chọn cho hài tử mình giai tế lương ngẫu trong những nhà tốt còn lại mà. Có dịp thế này mà bỏ qua há phải ngu sao? Đây là cách nghĩ của đám phu nhân có mặt trong thọ yến lúc này.
Chính vì ở quá xa kinh thành nên quy củ cũng không cần giữ quá nhiều, nhưng có một chút vẫn phải làm cho có, tránh người khác nhàn thoại. Thọ yến vừa mở một lúc, khách sáo qua đi thì Bạch phu nhân đã để đám nữ quyến ra ngoài dạo. Trước đó phu thê nàng cũng đã thương lượng xong, bên đám nam tân trò chuyện xong thì cũng thả đám hậu bối ra ngoài để nhi tử có thể nhân cơ hội ở xa xa quan sát xem có cô nương nào vừa mắt hay không.
Thay vì cùng một đám nữ quyến đi dạo thì Quý Hân Vinh lại viện cớ đi tịnh phòng. Sau khi được hạ nhân Bạch phủ dẫn tới nơi thì nàng bảo đã nhớ đường rồi nhét cho hạ nhân chút bạc, cam kết bản thân đã nhớ đường, sẽ tự đến hoa viên hội tụ với đám nữ quyến. Hạ nhân của Bạch phủ cũng chẳng phải được đào tạo bởi quy củ nghiêm ngặt như trong kinh nên nghe không cần hầu ở ngoài tịnh phòng còn có bạc lẻ nhận nên lập tức vui vẻ ứng tiếng rời đi.
Quý Hân Vinh cũng không vào tịnh phòng mà len lén tìm một góc khuất núp vào trong. Bạch phủ này với nàng mà nói là nắm gọn trong lòng bàn tay. Mười sáu tuổi nàng gả cho Bạch Vĩnh Quang sống ở nơi này tới hai mươi tuổi thì bị sơn phỉ giết chết. Mà cái chết này còn là vì bảo vệ Bạch phu nhân nhưng lại không nhận được bất kỳ thương tiếc của một ai trong Bạch gia, thật buồn cười biết bao.
Nàng ở nơi này như một thiếu phu nhân vô hình, chả có ai muốn nhìn tới. Nàng cũng không hiểu lý do nhưng có lẽ tất cả bi kịch của nàng đều bắt đầu từ ngày hôm nay. Vì thế nàng phải nghiêm túc trốn cho kỹ, chờ đến giờ yến tàn thì cùng hồi phủ, vậy là được rồi.
Đối với Bạch gia, nàng đã làm tròn bổn phận của một nhi tức, nàng không có gì hối hận hay xấu hổ với bọn họ cả. Nhưng, bọn họ lại nợ nàng một cái mạng. Kể từ ngày trọng sinh trở về, nàng luôn tự hỏi bản thân, cái mạng này nàng có nên đòi lại hay không? Nhưng vẫn không có câu trả lời. Nếu những diễn biến câu truyện không giống trước vậy nàng cùng Bạch gia sẽ không có bất kỳ mối liên quan nào nữa, vậy đời này lấy đâu ra nợ như đã nói mà đòi chứ?
Cứ như vậy Quý Hân Vinh thuận lợi, bình an trốn đến qua ngọ thiện rồi mới theo phu thê Quý thị trở về. Cha của Quý Hân Vinh là Quý Hiển, là tri huyện của Bình An huyện thuộc Trường Xuân phủ, Kinh châu. Mà hắn lúc này đã say khước, gương mặt đỏ bừng, tứ bình bát ngưỡng nằm trên đùi của Lưu thị không ngừng cười cười nói mớ.
Lưu thị cầm khăn tay rất ân cần giúp Quý Hiên lau mặt nhưng lâu lâu lại lén liếc nhìn Quý Hân Vinh đang an tĩnh ngồi ở gần đó nhắm mắt dưỡng thần. Mấy lần nàng muốn mở miệng nhưng cuối cùng vẫn là im lặng cho qua. Dù sao thì lúc nãy đám nữ quyến đều không thể nhìn thấy đám nam tân, chỉ có đám nam tân ở một chỗ xa xa mới có thể nhìn thấy nữ quyến mà thôi.
Từ phủ thành trở về Bình An huyện mất khoảng hai canh giờ mà Quý Hiển say đến không biết gì, xe ngựa lại lắc lư đường xa gập ghềnh nên đi tầm được một canh giờ thì Quý Hiển ngồi dậy nôn. Bởi tình tiết này đời trước từng xảy ra nên Quý Hân Vinh sớm đã chọn cho mình một chỗ tốt. Vì thế, lúc này đây ngoại trừ Quý Hiển tự nôn lên người bản thân và chất bẩn chảy xuống dính một chút trên làn váy của Lưu thị thì còn lại đều thấm vào nệm xe, sàn xe ra thì Quý Hân Vinh vẫn hoàn toàn sạch sẽ.
Mà cũng vì sự kiện này nên Lưu thị phải giúp Quý Hiển cởi đi y phục bẩn rồi đỡ hắn ra ngoài ngồi cho xe ngựa bay hết mùi ô uế. Đời trước Quý Hân Vinh sẽ làm tròn hiếu đạo ở bên giúp đỡ mấy chuyện vặt nhưng đời này nàng viện cớ muốn đi tiểu tiện nên nhanh chân rời khỏi hiện trường, giao hết mọi thứ cho Lưu thị và hai nha hoàn tùy thân của nàng ta bận rộn.
Chân nàng bước đến bờ sông gần đó. Còn chưa đi tới thì mắt đã nhìn thấy một vật thể lạ to lớn ở bên bờ sông. Khi bước đến gần mới phải hiện đó là hình người, người đó nằm sấp, nửa thân trên ở trên bờ, nửa thân dưới lại ngâm dưới sông, mái tóc đen dài rối bù dính đầy đồ bẩn còn đang nhiễu nước che hết cả gương mặt đặt nghiên, không biết sống chết.
Nàng mím môi do dự không biết có nên đến đó xem thử hay không. Nghĩ lại đời trước bản thân cũng chết ở hoang sơn dã lĩnh, không biết có người giúp mình nhặt xác hay không. Nay nhìn lại người trước mắt, lòng trắc ẩn, lòng đồng tình nổi lên, nàng quyết định đi tới xem thử. Xắn tay áo hẹp lên cao xong nàng ngồi xổm bên người kia dùng hết sức lật người đó lại.
Y phục ướt sũng dán sát người nên cũng không cần nhìn mặt đã đoán ra được đây là một nam nhân.
Sau đó thở hồng hộc đưa tay tham dò nhân trung của hắn. Kết quả phát hiện có hơi thở yếu ớt phả lên trên tay mình, nàng mới thở phào một hơi dùng hết sức bình sinh kéo người ra khỏi mặt nước. Có lẽ người này bị lật thuyền hay gì đó bị trôi vào đây.
Nàng quay trở lại xe ngựa, lấy một cái đấu bồng mỏng và một bình nước rồi chạy về lại chỗ đó. Lúc này người của Quý gia đều đang bận rộn với Quý Hiển nên không ai lưu ý cái thân hình mảnh mai nhỏ nhắn đang nhanh chóng di chuyển một cách lén lút của nàng.
Nàng đút cho nam nhân gặp nạn này một chút nước rồi khoác đấu bồng lên người hắn. Tiếp đó nàng cẩn thận vuốt lại tóc của hắn rồi mới cầm khăn giúp hắn lau nước trên mặt. Nam nhân này nhìn mặt đoán hắn hơn ba mươi, da ngâm đen lại rất gầy nhưng cao, chí ít cũng có mét bảy. Y sam trên người là loại phổ thông, rất cũ đều bạc màu cả rồi, lại bị nước thấm nhìn có vẻ rất rất rất rất rất mỏng. Vì rơi xuống sông rồi bị cành cây dại sát bờ móc phải, rồi lại bị nàng kéo vào nên cả người hắn chật vật dơ bẩn vô cùng, còn bị rách vài chỗ nữa.
Trong khi Quý Hân Vinh bận rộn đánh giá người khác thì nam tử chậm rãi chuyển tỉnh. Ánh mắt của hắn nhập nhèm nhìn thấy bóng của một nữ tử. Tim hắn giật một cái thật mạnh mở to mắt ra, thân thể gầy gò giật một cái về sau nhưng bị thân cây cản lại dọa cho Quý Hân Vinh hết hồn ngừng động tác lại.
Hai người đối diện nhìn nhau không nói lời nào trong giây lát, đôi bên đều bị bất ngờ.
“Cái kia. . .” Đột nhiên không hẹn lại đồng thanh rồi lại cùng im bặt.
Đôi môi tái nhợt sắc mặt cũng tái nhợt của nam tử khiến Quý Hân Vinh phải mở lời trước: “Ta thấy thúc thúc nằm ngất xỉu bên bờ sông nên mới giúp đỡ. Hy vọng thúc thúc không cảm thấy phiền.”
Đối với xưng hô thúc thúc của Quý Hân Vinh, nam tử cũng không cảm thấy ngạc nhiên gì. Nhìn nàng cùng lắm tầm mười lăm mười sáu tuổi, tuy hắn chỉ mười chín nhưng ai cũng bảo hắn trông già hơn tuổi rất nhiều nên sự ngộ nhận của một người xa lạ trước mắt này hắn cũng đã sớm quen thuộc.
Hắn muốn đứng lên hành lễ cảm tạ nhưng cả người vô lực ngã xuống lại, nếu không phải có gốc cây làm điểm tựa cho lưng thì hắn thực sự ngã sấp xuống mất hết mặt mũi rồi. Hắn chỉ có thể miễn cưỡng nâng hai tay run run vô lực lên, chắp tay: “Đa tạ cô nương giúp đỡ. Tại hạ họ Đới, không biết cao danh quý tánh của cô nương là gì, nhà ở nơi nào? Sau khi sức khỏe tốt hơn sẽ đích thân đăng môn cảm tạ.”
Quý Hân Vinh hơi kinh ngạc, nàng cứ nghĩ người trước mắt này là nông phu, ấy vậy mà lại là một người đọc sách. Nhưng rất nhanh nàng lắc đầu, “Cảm tạ thì không cần, cứu một mạng người hơn xây bảy cấp phù đồ, tính toán vẫn là ta có lợi. Lúc phát hiện ngươi, ta không nhìn thấy thứ khác, có lẽ đều đã bị trôi đi rồi. Chỗ ta còn chút ít bạc, ngươi giữ lấy mua chút đồ ăn và y phục đi.” Lúc nói chuyện nàng rút hà bao ở thắt lưng xuống đưa cho hắn.
Nghe tới đây, Đới Diệu Tổ giật nảy mình, không biết sức lực từ đâu tới để hắn vội vã dứt khoát đưa tay sờ soạn ở trước ngực rất nhanh moi ra một vật được bọc trong miếng da bò. Hắn lấy ra đó là một xấp giấy mỏng được xếp làm tư, vội vã mở ra đọc lướt, phát hiện giấy không bị hao tổn hay lem mực hắn mới thở phào nhẹ nhõm, xếp lại cho vào trong ngực.
Biết hoàn cảnh của bản thân lúc này, Đới Diệu Tổ cũng không cự tuyệt hà bao Quý Hân Vinh đưa tới. “Đa tạ cô nương. Đại ân đại đức của cô nương, tại hạ suốt đời không dám quên. Cô nương không muốn tại hạ đáp trả thì bạc này xem như tại hạ mượn, chờ có dịp sẽ đến trả lại.”
Người ta đã nói thế Quý Hân Vinh cũng không cự tuyệt nữa, nếu còn cự tuyệt chính là ép người ta nhận sự giúp đỡ của mình chứ không phải khách sáo nữa. Nàng mỉm cười thu hồi tay lại, hạ tay áo xuống nói: “Ta là tam cô nương của Quý gia, Bình An huyện.”
Ngồi nãy giờ khí lực cũng trở về một ít, có lẽ do bị kéo rồi té ngã vài lần nên cả thân người của Đới Diệu Tổ đau rát để hắn nhíu mày. Nhưng hắn vẫn cắn răng, đỡ cây đứng lên khom người chắp tay: “Quý nhị cô nương, hữu lễ.”
“Công tử nghỉ ngơi, ta phải trở về.” Quý Hân Vinh gật đầu một cái đáp lễ rồi xoay người rời đi.
Lúc này Quý Hiển cùng Lưu thị đang ngồi ở trên tảng đá ven đường chuẩn bị khởi hành. Quý Hân Vinh trở về kịp lúc nên cũng không ai đi tìm hay hoài nghi gì. Chứ nếu để người ta thấy nàng ở cùng một chỗ với nam nhân xa lạ, vậy thì có mười cái miệng cũng thanh minh không được.
Một đường về tới huyện thành cũng đã tối rồi. Quý Hân Vinh tắm rửa xong, đang chuẩn bị dùng cơm thì Quý Hân Hòa bước vào. Trên gương mặt xinh xắn của nàng mang theo nụ cười trong trẻo, người chưa tới tiếng đã tới trước: “Tam tỷ.”
Quý Hân Vinh cũng chẳng thèm ngẩng đầu, khoan nói đến chuyện nàng trọng sinh, chỉ cần nghĩ tới chuyện lúc sáng cũng biết được mục đích Quý Hân Hòa đến tìm nàng lúc này là vì cái gì. Quý Hân Hòa là thân muội muội của nàng, nhưng trong minh minh đã định sẵn vận mệnh của các nàng khác nhau. Còn khác thế nào thì sau này mọi người sẽ biết.
Quý Hân Hòa cười tủm tỉm ngồi bên cạnh Quý Hân Vinh hỏi: “Tam tỷ, sáng nay có gặp được Bạch đại công tử không?”
Câu này y hệt đời trước không khác chút nào cả. Đời trước dù nàng không tránh đi cũng không nhìn thấy được mặt của Bạch Vĩnh Quang, vì thế câu trả lời của nàng vừa đúng sự thật vừa không khác một chữ so với đời trước.
“Không nhìn thấy.”
Nếu có khác âu chỉ là thái độ mà thôi. Đời trước vẫn còn là cô nương chưa xuất giá vì thế da mặt mỏng, hễ có người nhắc tới nam nhân hay mấy chuyện thành thân nàng sẽ đỏ mặt e thẹn, còn hay nghĩ về tương lai của bản thân, nhưng lúc này đã trải qua một đời rồi những thứ này với nàng mà nói cùng lắm là mộng phù hoa mà thôi.
Quý Hân Hòa thất vọng cả gương mặt đều rũ xuống, “Còn nghĩ tỷ gặp được muốn đến hỏi tỷ xem hắn có như lời đồn hay không nữa chứ.”
Câu này cũng y hệt đời trước nhưng khúc sau lại khác, do Quy Hân Vinh đặt đũa xuống quay đầu lại nhìn Quý Hân Hòa, ánh mắt thâm trầm không nhìn ra tâm tình. “Nếu có thì sao, mà không thì thế nào?”
“Nếu có thì. . .” Nói được nửa chừng thì hăng hái của Quý Hân Hòa bị rút đi triệt để. Đột nhiên nhớ ra gì đó nàng cười hì hì đứng lên nói: “Suýt chút nữa thì quên mất, nương gọi muội mang tú công sang đó để nàng xem xét. Tam tỷ ăn đi, muội đi trước đây.”
Nhìn theo dáng vẻ chạy vội vàng của Quý Hân Hòa, Quý Hân Vinh nhếch mép lên trào phùng cười.
Tuy nói, Lưu thị là sinh mẫu của nàng, Quý Hưng Thịnh là thân đại ca của nàng, Quý Hân Hòa là thân tứ muội của nàng thế nhưng nàng không thân với họ và họ cũng không cận với nàng. Bởi nàng và họ khác nhau, vốn xuất phát điểm lúc đầu là như nhau nhưng bước đầu tiên nàng đã rẽ sang một con đường khác họ mà họ lại cùng nhau đi trên một con đường khác.
Có phải rất khó hiểu không?
Thật ra cũng không có gì khó hiểu đâu. Chuyện này phải kể đến đời thứ tám của Quý gia cũng chính là cha nàng Quý Hiển. Xuất thân của hắn ở cái Bình An huyện này không tính là thấp nhưng so với nguyên phối của hắn là Tần thị thì lại kém khá xa. Tần gia là thương cổ chi gia trứ danh ở Kinh châu, mà Tần thị lại là thứ xuất của Tần gia.
Sau khi Quý Hiển phó nhâm huyện lệnh Bình An huyện này thì bằng một cách nào đó đã bám được vào Tần thị. Cũng chính vì Tần thị là thứ xuất, mà Quý Hiển lại làm quan nên Tần gia mắt nhắm mắt mở đáp ứng cửa hôn sự này.
Đáng tiếc là sau ba năm phu thê, Tần thị không thể hoài thai nên chủ động nạp thiếp cho Quý Hiển giúp Quý gia kéo dài hương hỏa, thiếp thất này chính là Lưu thị. Lưu thị xuất thân thấp, dung mạo phổ thông nhưng lại rất biết cách lấy lòng Quý Hiển. Đó còn chưa kể tới Lưu thị vừa vào cửa đã lập tức hạ sinh đại thiếu gia Quý Hưng Thịnh, càng được Quý Hiển thương yêu vạn phần.
Vốn có, Quý Hưng Thịnh nên được đưa tới nuôi dưỡng bên cạnh chủ mẫu Tần thị nhưng Lưu thị vốn ỷ sủng sinh kiêu nay càng làm càn hơn, thổi gió bên tai Quý Hiển, nào là nhi tử vừa xuất thế thân thể ốm yếu phải có thân nương chăm sóc, nào là nhi tử khóc nháo không chịu nơi lạ người lạ, nào là. . .đủ mọi lý do thoái thác cự tuyệt tách nhi tử ra khỏi mình.
Nếu lúc trước Tần thị hoàn toàn có biện pháp áp chế Lưu thị, thì từ lúc Lưu thị hoài thai Tần thị đã phải nhường ba bước. Một là vì hài tử, hai là vì Quý gia, ba là tâm tình của một nữ nhân không thể làm nương để nàng không nhẫn tâm chia rẽ mẫu tử người khác.
Nhưng Quý Hưng Thịnh được hai tuổi thì mọi chuyện vẫn thế, Quý Hiển cũng xem như bình thường để Tần thị tức giận. Tần thị tiếp tục tìm một mỹ thiếp dâng cho hắn để tách hắn ra khỏi Lưu thị, người này chính là Ngưu thị. Ngưu thị xuất thân cũng thấp nhưng được cái mỹ mạo và trẻ tuổi nên vừa vào cửa đã để Quý Hiển lạnh nhạt Lưu thị liên tục ba tháng.
Điều này để Tần thị vui vẻ suốt ba tháng.
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.