Vui lòng đổi server nếu không load được ảnh - Hoặc báo lỗi cho Admin nếu ảnh truyện bị die

CHƯƠNG 333: LÀM RÕ

Dịch giả: Luna Wong – đã bão xong, chúc mọi người có giây phút thư giãn tại Bookwaves

“Nàng thực sự nói như vậy?”

Trà trản trong tay Hoàng thị, xoảng rơi xuống đất, ba nát.

Ma ma cúi đầu nhìn thoáng qua vết trà và mảnh sứ nát trên đất, ân một tiếng, “Nhìn bộ dáng như vậy, chắc là năm đó Hoàng Thần chưa chết, chẳng biết làm sao gặp cha Chu Thanh, sinh Chu Thanh, nói cái gì cho Chu Thanh biết.”

Ngừng lại một chút, ma ma lại bổ sung: “Bằng không, xa ở Khánh Dương thôn Thanh Hà huyện như nàng, làm ao có thể gả cho thống lĩnh Ám Ảnh Thẩm Lệ chứ!

Thẩm Lệ đến ngoại tôn nữ của trưởng công chúa Thạch Nguyệt Hinh cũng không thú!”

Lời ma ma nói để mí mắt Hoàng thị trọng trọng giật giật.

Nàng biết!

Biết Chu Thanh nhập kinh, chính là vì vội tới báo thù cho tiện nhân kia!

Quả nhiên!

Trong lòng hung ác, Hoàng thị cọ đứng dậy.

Ma ma bất an đuổi theo, “Phu nhân.”

“Chuyện này, không thể kéo dài được nữa.” Hoàng thị cắn răng nói xong câu đó, tận lực bình thường kinh đào hãi lãng trong lòng, ra bao sương phòng, xuống lầu.

Đại đường tầng trệt, Thẩm Tâm bày biểu tình đặc ngũ chắp đầu, ánh mắt rơi vào nơi cầu thang sau vai của Chu Thanh.

“Tẩu tẩu, tẩu tẩu, tới rồi tới rồi.”

Chu Thanh uống trà ân một tiếng.

Thẩm Tâm hưng phấn rất giống là ôm ba con gà hút máu, “Tẩu tẩu, làm thế nào làm? Các nàng tới rồi, tới chỗchúng ta đó!”

Lúc nói chuyện, tay trái của Thẩm Tâm bóp quyền, tay phải để ở phía trên tay trái ấn xuống một cái.

Ca ca ca.

Chu Thanh nhìn Thẩm Tâm một mắt, chưa kịp nói, phía sau vang lên giọng của Hoàng thị.

“Không nghĩ tới gặp phải Chu phu nhân ở chỗ này.”

Tuổi còn trẻ đã bị người gọi là phu nhân, Chu Thanh quay đầu nhìn sang.

Đây là lần đầu tiên nàng chánh nhi bát kinh nhìn Hoàng thị.

Hoàng thị cùng Hoàng Thần là thân tỷ muội, vóc người, hẳn là rất giống đi.

Nhìn chằm chằm mặt của Hoàng thị một cái chớp mắt, Chu Thanh đứng dậy.

Thẩm Tâm theo đứng lên, như vậy, một cái chớp mắt tiếp theo dường như vớt băng ghế lên đánh một trận vậy.

Dược dược dục thí.

Chu Thanh nói Hoàng thị: “Người là…?”

Trong lòng Hoàng thị mắng một câu, nét mặt cười khanh khách nói: “Lần trước chúng ta từng gặp ở cung yến, ta là mẫu thân của Minh Châu.”

Chu Thanh như có điều suy nghĩ gật đầu, “Muội muội của Hoàng Thần?”

Tay cầm khăn của Hoàng thị cứng đờ, kéo ra một dáng tươi cười, “Minh châu và Chu phu nhân từng có vài lần ma sát, hài tử kia ở nhà bị chiều hỏng rồi, có chút nói năng vô lễ, ta đã khiển trách nàng, Chu phu nhân rộng lượng, chớ tính toán với tiểu hài tử như nàng.”

Chu Thanh cười ha hả nói: “Ngủ với tỷ phu mình, thoải mái khong?”

Gương mặt của Hoàng thị, nhất thời xanh lục.

Thẩm Tâm đứng ở bên cạnh, sửng sốt một chút, phản ứng kịp Chu Thanh nói cái gì, phốc bật cười.

Ma ma ở sau lưng nhẹ nhàng đẩy Hoàng thị một cái, rất nhanh Hoàng thị từ trong tức giận kinh hãi cảm thấy thẹn giận dữ hoãn được một hơi thở, “Chu phu nhân cùng ta, sợ là có hiểu lầm gì, nếu Chu phu nhân có thời gian, ta nguyện ý giải thích một chút, sau này chúng ta còn sẽ thường gặp mặt, lời gì nói ra là được.”

Chu Thanh nhích vào trong, nhường ra chỗ ngồi phía ngoài, ra hiệu Hoàng thị ngồi.

Hoàng thị trái lại thật không ngờ Chu Thanh cư nhiên thực sự nhường chỗ ngồi, kéo dáng tươi cười bên khóe miệng, thuận thế ngồi xuống.

“Ta từng nghe đại nhân nhà ta nói, mẫu thân của Chu phu nhân, cũng tên là Hoàng Thần? Cùng tên với tỷ tỷ của ta, tuy rằng Chu cô nương giống Minh Nguyệt của ta, thế nhưng, ta có thể thập phần khẳng định nói với Chu cô nương, mẫu thân ngươi Hoàng Thần cùng tỷ tỷ của ta Hoàng Thần, tuyệt đối không phải một người.”

Chu Thanh nghe nàng nói, thế nhưng dư quang khóe mắt lại là liếc chỗ ghế chân, một cái bình nhỏ đã mở miệng, có chút bột phấn nâu từ trong bình vẫy ra, thành một đống nhỏ ở phụ cận chân nàng, ma ma của Hoàng thị dùng chân móc một cái, móc cái bình sứ từ ghế dưới ra.

Chu Thanh cười cười, một chân chính xác đạp lên bãi bột phấn kia.

Hoàng thị còn đang nói chuyện, Chu Thanh mỉm cười nhìn nàng.

“Nói xong chưa?”

Bookwaves.com.vn
Hoàng thị có chút bị thương nhìn Chu Thanh, “Ta thật tâm muốn giải hòa với Chu phu nhân, đại nhân chúng ta cũng không muốn đối địch với Thẩm thống lĩnh, vì sao Chu phu nhân không tin lời ta nói?”

Chu Thanh cười tủm tỉm nhìn nàng, sau đó đứng dậy.

Hoàng thị bị nụ cười này của Chu Thanh làm trong lòng tê dại, đầu quả tim phút chốc căng thẳng.

Một cái chớp mắt Chu Thanh đứng dậy, Thẩm Tâm ba vỗ bàn một cái, lại là biểu tình đầy mặt muốn đánh nhau đứng lên.

Một bàn này của các nàng, vì thân phận, vốn đã hấp dẫn không ít ánh mắt len lén nhìn sang.

Thẩm Tâm ba vỗ bàn một cái như thế, những người nhìn lén kia trực tiếp nhìn quang minh chính đại.

Ở trong ánh mắt mọi người bắn tới, Chu Thanh kéo tóc của Hoàng thị.

Động tác bất ngờ không kịp đề phòng này làm cả kinh Hoàng thị a kêu thành tiếng.

Ma ma vô ý thức đi kéo Chu Thanh.

Chu Thanh dùng sức nắm tóc Hoàng thị, túm đầu của nàng ngửa ra, sau đó cổ tay cố sức túm đầu của nàng.

Ầm!

Đầu bị kéo lên lại nặng nề bị đánh xuống bàn.

Sau khi chấm dứt, Chu Thanh lại dùng sức níu lại tóc Hoàng thị để kéo đầu của nàng ngửa lên, sau đó lại lần nữa đập xuống bàn.

Lúc này, miệng Chu Thanh như ngậm điếu thuốc, đó chính là đưa tinh ranh nhất cả con đường này.

“Con người của ta, tính tình không tốt lắm, dã nha đầu đến từ nông thôn không hiểu quy củ trong thành các ngươi, làm việc thích tốc chiến tốc thắng, ngươi và Thẩm Minh Châu cứ như âm hồn bất tán quấn quít lấy ta, ta rất khó không động thủ.”

Những lời này, Chu Thanh đè âm thanh nói.

Nhưng mà phu nhân Đại Lý tự khanh bị nàng ấu đả ngã xuống đất, tràng diện này bởi vì thân phận của song phương mà mười phần kính bạo.

Tiểu hỏa kế đại chưởng quỹ trà lâu đều tới rồi.

Ma ma cũng thét chói tai tức giận mắng muốn giải cứu Hoàng thị.

Ngay khi tất cả mọi người đều tới, Chu Thanh nâng giọng nói: “Giết chết tỷ tỷ của mình, ngủ với tỷ phu của mình, bản lĩnh của ngươi không nhỏ a!

Có bản lĩnh ngủ với tỷ phu ngươi thì có bản lĩnh nói chuyện đuối lý mình làm ra a, ngươi thật cho là Thẩm Minh Nguyệt không biết thân nương nàng là ai sao?

Người quái dị Thẩm Minh Châu kia, làm sao xứng có tỷ tỷ xinh đẹp như Thẩm Minh Nguyệt!

Thẩm Hạt thật đúng là vương bát đản, lão bà chết thì lăn lộn với tiểu di tử, liên thân khuê nữ là ai sinh cũng không biết, còn làm nam nhân gì nữa!”

Ầm!

Người chung quanh, nhất thời nổ.

Lời Chu Thanh nói, giống như là một trái bom nặng ký, nổ tất cả hiện trường.

Thẩm Minh Nguyệt đích xác không giống Thẩm Minh Châu.

Hoàng thị đích thật là tiền tiểu di tử của Thẩm Hạt.

Nội dung này thực tại kính bạo a!

Hoàng thị bị Chu Thanh đập đầu vài cái, cái trán đã đập ra máu, trước nàng còn tận lực giùng giằng, nhưng lời này của Chu Thanh vừa ra, nàng giống như là bị đóng băng vậy, trong nháy mắt cứng đờ.

Chu Thanh khinh thường ném Hoàng thị sang một bên, sau đó kéo ghế mình, từ phía sau Hoàng thị vòng ra.

Thẩm Tâm thật nhanh đuổi theo Chu Thanh.

Chu Thanh quay đầu lại nhìn Hoàng thị lại bổ sung một câu, “Lúc ngươi ngủ với tỷ phu ngươi nên nghĩ đến hạ tràng bây giờ, cái gì Thẩm Minh Nguyệt cũng không nói không có nghĩa là cái gì nàng cũng không biết, không thôi, nàng cũng sẽ không chết đúng dịp như vậy.

Người nào không biết, thế tử Ninh vương phủ làm sao nỡ để nàng chết!”