Vui lòng đổi server nếu không load được ảnh - Hoặc báo lỗi cho Admin nếu ảnh truyện bị die

Q1 – TUNG HOÀNH ĐẾ ĐÔ – CHƯƠNG 85: NHAN PHI CHI TỬ – 3

Tác giả: Luna Wong

Long Ngự Ngôn giận điên người, tay ôm chặt bắp tay phải đau đớn đang chảy máu trừng mắt phương hướng đứng của Âu gia, gầm to: “Để nữ nhi thích sát bổn cung, Âu thái phó rất biết giáo nữ a.”

Âu thái phó cùng đám gia quyến sợ đến mặt cắt không còn giọt máu sớm đã đồng loạt quỳ xuống thỉnh tội. Chính bọn họ cũng không biết vì sao lại thành ra thế này, vì vậy hiện tại trừ quỳ xuống cầu xin tha thứ ra, thực sự không còn biện pháp khác.

Long Ngự Quân xem như không có chuyện của mình, hắn đứng đó với mặt không biểu tình, nếu không phải rèm mi lâu lâu khẽ động sợ là người ta nghĩ hắn đã chết đứng ở đó rồi. Hỏa kỳ lân chạy lăn xăn bên chân hắn, liên tục ngẩng đầu nhìn chủ nhân nhà mình, nó không hiểu vì sao có người chết mà chủ nhân lại bày thái độ dửng dưng này.

Khâu Hựu Kình nhíu mày nhìn đám người lộn xộn ở đó không nói một lời. Hắn sợ chuyện này lại kéo đến không ít phiền phức cho bằng hữu. Nhìn liền biết có người muốn ghép tội cho Âu gia giết Long Ngự Ngôn, mà Âu gia là nhà mẹ để của Danh phu nhân. Hắn nhớ Long Ngự Quân từng nói với hắn, di ngôn của Danh Âu thị chính là nhờ cậy hắn bảo vệ Âu gia.

Thái y đến, người thì thay Long Ngự Ngôn xử lý vết thương, người lại bước đến kiểm tra thi thể của tân nương tử, Âu Khả Hân. Qua một hồi, thái y bước đến quỳ xuống run rẩy tấu: “Khởi bẩm vương thượng, triệu chứng của Âu tiểu thư rất kỳ lại, vi thần không dám đoán mò, còn thỉnh vương thượng cho triệu pháp y của Đại Lý tự.”

Long đế kinh ngạc nhấc đầu mày, đúng là hắn nhìn thấy Long Ngự Ngôn ra tay rất nặng, thế nhưng vì sao thái y không dám khẳng định là chết mà lại kiến nghị triệu pháp y? Đây để hắn có chút lý giải không được, “Thế theo khanh, Âu cô nương là chết vì nguyên nhân gì?”

Câu hỏi này của Long đế, là gián tiếp nói ‘trẫm cho phép khanh nói ra suy nghĩ của mình’. Thế nên thái y một lần nữa xốc lại tinh thần, chấp tay tấu: “Vi thần mạo muội nói, căn cứ vào thi thể kia cho thấy, Âu tiểu thư đã chết được mấy canh giờ rồi, thi thể lạnh, cơ cứng, còn có. . .”

“Còn có cái gì?” Long đế có chút khẩn trương người cũng hơi nghiên ra trước, “Cứ nói không cần ngại.” Không chỉ hắn mà tất cả mọi người ở đây đều chỉ vừa nhìn thấy nàng ngã xuống đây, làm sao có thể đã chết được mấy canh giờ được chứ?

“Còn có tình trạng thi thể hệt như quý phi nương nương quá cố.” Tấu xong lời này, có thể thấy rõ mồ hôi hột liên tục từ trán của thái y rơi xuống, cả người nhè nhẹ run.

“Còn đợi gì nữa, mau truyền pháp y Đại Lý tự.” Long đế vừa nghe đến là giống cái chết của ái phi mình lập tức quát to. Sau khi có người ứng qua tiếng rời đi, hắn lại nhìn đến chỗ Long Ngự Quân gọi to: “Tề vương.”

“Có nhi thần.” Long Ngự Quân bị điểm danh chỉ bước ra một bước, chấp tay hướng Long đế báo cáo có mặt. Hắn biết sớm muộn chuyện này cũng vào tay hắn thôi, xem ra Âu gia sau này chỉ có thể mặc cho hắn dùng rồi.

Long đế vì muốn nhân cơ hội này điều tra cả cái chết của Nhan phi cùng diệt trừ Long Ngự Quân. Lần trước chẳng phải Long Ngự Thiên bảo chuyện này hắn tra không ra sao, vậy thì giao cho người nào cũng thế thôi: “Chuyện này giao cho Đại Lý tự các ngươi giải quyết.”

“Nhi thần tuân chỉ.” Long Ngự Quân nhận lệnh xong liền cao giọng nói: “Lập tức gọi người của Đại Lý tự đến.”

Có một cung nhân ứng tiếng liền chạy đi.

—–Phân Cách Tuyến Luna Wong – Bookwaves.com.vn—–

Long đế Long hậu tức giận rời đi. Trước đó Long đế còn cấm túc toàn Âu gia không cho bước ra phủ nửa bước cho đến khi án tra ra hung phạm. Đương nhiên, cấm túc đâu phải chỉ là niêm phong cửa trước sau chứ, là mang trọng binh vây quanh Âu phủ, một con kiến một con ruồi cũng nghiêm cấm xuất nhập đó.

Long Ngự Ngôn nghe được báo cáo của thái y sắc mặt liền không tốt. Hắn biết có người muốn phá hoại quan hệ của hắn cùng Âu gia, mắt không tự chủ nhìn về phía Long Ngự Quân, Long Ngự Thiên. Cuối cùng bước đến chỗ Long Ngự Quân, bày dáng vẻ hòa khí nói:

“Bổn cung cũng rất muốn biết nguyên nhân chân chính dẫn đến cái chết của cô nương Âu gia. Mà phụ hoàng càng muốn biết nguyên nhân Nhan quý phi chết. Nếu hoàng đệ thấy quá khó thì nói một tiếng với bổn cung, bổn cung sẽ xin phụ hoàng thay ngươi chuyện này, chớ để đến lúc tra không ra bị trách phạt còn không nói, mất hết mặt mũi cũng là chuyện khó tránh.”

Long Ngự Ngôn biết chuyện lần trước Long Ngự Thiên cùng Long Ngự Quân đến lăng tẩm của Nhan quý phi, cũng là vì chuyện này mà Long đế nổi lửa mắng Long Ngự Thiên một trận tơi bời. Hắn cũng biết được Long Ngự Quân đã thúc thủ vô sách, vì vậy mới mở miệng chê bai hạ mã uy.

“Tạ qua thái tử nhắc nhở, bổn vương tự khắt có chừng mực. Đại Lý tự do bổn vương phụ trách, tra án lấy lại công đạo cho tất cả mọi người là trách nhiệm của bổn vương. Huống hồ còn là phụ hoàng đích thân khai kim khẩu giao quyền, làm sao có thể qua loa thất trách.”

Long Ngự Quân biết Long Ngự Ngôn là đến khiêu khích, thế nhưng hắn ở chiến trường lâu ngày lại còn từng tuổi này, sẽ còn lỗ mãng bị người lợi dụng sao? Vì vậy đáp trả Long Ngự Ngôn cũng chỉ có khẩu khí bình tĩnh điềm đạm.

“Hoàng đệ biết suy nghĩ như vậy bổn cung cũng cảm thấy an tâm.” Long Ngự Ngôn khép hờ mắt xuyên qua vai của Long Ngự Quân nhìn Long Ngự Thiên ở phía sau. “Vậy chuyện này liền phiền phức hoàng đệ rồi.”

“Thái tử quá lời, bổn vương chỉ làm tròn trách nhiệm của mình mà thôi.” Long Ngự Quân khách sáo xong liền không cho mặt mũi mà nhẹ giọng đuổi người: “Thương thế của thái tử không tốt, vẫn là sớm về nghỉ ngơi, bổn vương có công sự trong người không thể tiếp đãi, thứ lỗi không thể tiễn xa.”

Long Ngự Ngôn giận đến khóe miệng liên tục co rút không ngừng, người nghe không biết còn nghĩ đây là huynh đệ thâm tình, thực chất Long Ngự Quân nói hắn có thương đứng ở đây trở ngại mau trở về đi. Đây là còn chưa nói đến cái gì mà không thể tiễn xa, căn bản là không có tiễn.

Vì vậy hắn phất mạnh tay áo xoay người rời đi.

Long Ngự Thiên bước đến quan tâm hỏi: “Thái tử không gây phiền phức gì cho hoàng huynh chứ?”

“Sao Tuyên vương lại nói như vậy, thái tử là nóng lòng cho cái chết của chuẩn thái tử phi mà thôi.” Long Ngự Quân đưa mắt về phía đám người bận rộn với thi thể gần đó, như thể là đang quan sát vậy.

Long Ngự Thiên khẽ gật đầu rồi hạ thấp giọng nói: “Lúc nãy nghe nói cái chết của vị cô nương này hệt như mẫu phi, vậy có phải đã làm khó hoàng huynh không?”

Đạm đạm nhất tiếu, Long Ngự Quân chỉ đơn giản đáp: “Có lẽ.”

Long Ngự Thiên nhìn qua nụ cười trên môi Long Ngự Quân chốc lát liền ôm quyền nói, “Vậy hoàng huynh cẩn thận một chút, tránh có người lợi dụng nước đục thả câu, lại tránh có người ngư ông đắc lợi. Bổn vương cáo từ không làm trở ngại hoàng huynh phá án.”

“Tuyên vương thong thả.” Long Ngự Quân khẽ gật đầu liền không nói gì nữa.

—–Phân Cách Tuyến Luna Wong – Bookwaves.com.vn—–

Nhìn hết một tràng này, Khâu Bối Vận mới từ ghế đứng lên, không nghĩ tới một người đang yên đang lành đột nhiên lại thành một cổ thi thể như vậy. Cũng may là không có máu, nếu không chắc mang nàng đi cấp cứu trước rồi.

Pháp y đến chỉ vừa ngồi xổm xuống liền kinh ngạc đứng bật dậy hồi bẩm Long Ngự Quân: “Vương gia, thi thể của vị này phân hủy rất nhanh, không thể tiếp tục để ở nơi này nữa.”

“Lập tức mang về thi thất của Đại Lý tự.” Long Ngự Quân gật đầu xong đôi mày cũng nhíu chặt. Chuyện của Nhan phi lần trước hắn đã bỏ lỡ, liền dùng vụ án này bù lại thôi, xem ra thượng thiên cũng muốn giải đáp hiếu kỳ trong lòng hắn rồi.

“Bối Bối, chúng ta đi thôi.” Ở nơi này nóng chết được.

“Ta mới không thèm đi với ngươi.” Mấy hôm nay xem mảnh giấy đó đến chán, nàng làm sao nhớ được đã từng thấy cái ngọc bội đó ở đâu chứ.

Long Ngự Quân khẽ lắc đầu một cái rồi xoay người, không hề miễn cưỡng bắt ép nàng, chỉ là nhẹ nhàng nói: “Tốt, tự đi bộ hồi phủ đi.”

Khâu Bối Vận lập tức nhấc váy chạy xuống bậc thang hơn ba mươi bậc, nhào đến ôm lấy cánh tay Long Ngự Quân, cười hề hề lấy lòng: “Người ta nói đùa thôi mà, có cần tuyệt tình như vậy không?” Tốt xấu gì nàng cũng là tiểu cô tử của hắn mà.

Hai phiến môi mỏng của Long Ngự Quân hiện lên ý cười mỏng, tiểu hồ ly này phải như thế mới chịu ngoan ngoãn thu nanh vuốt mà vẫy đuôi. Hắn không lưu ý đến hành động của nàng, chỉ nhỏ giọng hỏi: “Bối Bối cảm thấy chuyện này thế nào?”

“Thì thế nào được, chẳng phải nói giống cái chết của Nhan phi sao!” Khâu Bối Vận thờ ơ đáp trả, có trời mới biết vì sao hắn đột nhiên hỏi nàng câu này.

“Còn nhớ quyển [ Tà Thuật Lục ] bổn vương bảo Bối Bối đọc không?” Vừa bước Long Ngự Quân vừa hỏi, tay phạch một tiếng mở phiến ra nhẹ diêu diêu trước ngực. Nhìn hắn hiện tại hệt như một tài tử phong lưu, cực kỳ hút nhãn quang, hút hồn người.

“A!” Não của Khâu Bối Vận lập tức xuất hiện một bóng đèn sáng trưng, nàng vỗ tay Long Ngự Quân một cái nói: “Thì ra đọc cái đó là để phá án sao?” Nàng còn tưởng hắn rảnh rỗi bảo nàng đọc cho hắn nghe giải trí chứ. Huống hố mấy chuyện trong đó viết quá huyễn, nàng chưa từng xem là thật.

Long Ngự Quân khẽ cười hai tiếng, mặt mày như xuân phong, hơi cúi, để người thấy tưởng hắn đang nhìn Khâu Bối Vận nữa. Tay đưa phiến đến bên mặt của nàng điểm một cái nhẹ, “Còn nhớ hồi 15 ‘Thao Thi Thuật’ không?” Nàng thực sự thấy hắn rất rảnh rỗi nên mới hành hạ nàng sao!!!

“Ân.” Khâu Bối Vận dùng sức gật đầu nhìn hồi Long Ngự Quân, đôi mắt thiên chân chớp chớp nhìn ảnh ngược của mình trong đôi đồng tử đen láy tinh anh lại có chút mông lung của hắn, cái miệng nhỏ chu ra nói: “Trong đó nói những gì ta nhớ không hết đâu đừng bắt trả bài nhé.”

Long Ngự Quân lại lần nữa bị nàng chọc cười, “Bổn vương sẽ không bắt Bối Bối trả bài.”

“Thế ngươi hỏi ta làm gì?” Khâu Bối Vận vẫn không hiểu mà hỏi một câu.

Long Ngự Quân vốn muốn nhắc nhở nàng chuyện này, để nếu nàng thấy được thứ gì thì có thể nói lại với hắn, ai ngờ nàng lại sợ trả bài. Thật sự không biết đầu nàng chứa gì bên trong nữa, nếu có thể hắn rất muốn bổ ra xem thử.

Thấy hắn không đáp Khâu Bối Vận cũng không có miệt mài theo đuổi, phản chính không bảo nàng đi xem thi thể là được rồi. Thế nhưng nàng hiếu kỳ một thứ, liền mở miệng hỏi hắn:

“Cứ cho là nguyên nhân cái chết của Nhan phi là đúng như ngươi suy đoán, thế chẳng lẽ đám người kia đoán không ra sao?”

Long Ngự Quân có chút tán thưởng câu hỏi này, với một người ngây ngô ở Long đô bao lâu đương nhiên sẽ hỏi ra câu này rồi. “Do Bối Bối có điều không biết, thái tổ hoàng đế xa xưa của Long triều khi lập quốc liền có hạ một loại kết giới, phàm là nội bộ thành trì và cách thành trì ba mươi dặm tà ma bất xâm, đến nay kết giới vẫn kiêng cố, vì vậy nhìn tựa như thiên hạ thái bình. Nhưng vì để tạo ra một kết giới cần các quốc sư dược sư cực kỳ tài ba và thảo dược rất trân quý hiếm thế nên đến đây loại kết giới đó chỉ có thể đặt ở các phủ thành to trọng điểm của Long chứ không được sử dụng rộng rãi.”

Dưới vẻ mặt ngơ ngác của Khâu Bối Vận, hắn lại tiếp tục nói: “Thế nhưng kết giới vẫn có lỗ hỏng, đó chính là hung thú thì không vào thành được thế nhưng thảo thì có thể. Mà những vật cấu tạo nên tà linh không chỉ có thảo còn có những thứ vô hình mà kết giới không thể nào phát hiện để cản được. Chính vì vậy có thể xâm nhập vào thành bất cứ lúc nào, đó còn chưa kể nói đến bách tính hưởng bình an bao lâu nào biết đến những thứ kia.”

“Có lẽ Long đế biết, nhưng sợ rằng hắn không nghĩ tới có người dám ở dưới mi mắt hắn tác quái mà thôi. Bối Bối có thể đi hỏi phu thê Thiều Chí Bảo hoặc là Đới Hữu Uyên, không thì lựa chọn Á Bằng Biên Lục cũng được, bọn họ đều là từ nơi khác đến.”

Khâu Bối Vận kinh ngạc muôn phần vạn trạng tự trách bản thân, do nàng bỏ qua phần giới thiệu dài ngoằn khó hiểu của [ Khai Quốc Lục ] nên mới không biết chuyện này a.

“Nói vậy dân sống ở thôn nhỏ huyện thành liền sẽ bị quái thú dị thú hung thú xâm nhập tấn công, lại nói bọn họ biết đến tà thuật, vậy đi theo thương nhân truyền miệng thì dân trong phủ thành to cũng biết chứ!”

Long Ngự Quân khẽ gật đầu tán thành, hài lòng với thái độ ham học hỏi của Khâu Bối Vận nên rất tình nguyện trả lời: “Biết, thế nhưng sống bao lâu chưa từng rời khỏi Long đô nào có từng thấy, Bối Bối nghĩ xem, trong bọn họ có bao nhiêu người sẽ tin tưởng? Bọn họ cùng lắm thì thấy được mấy con thần thú lấy từ nghiệm lực đài như Thiên Sát, Bạch Tượng, Hôi Ti Tê thôi. Mà do mấy thần thú đó được lấy từ nghiệm lực đài nên tính khí cho dù còn hoang dã như dòng tộc lại không có hung hăng nên kết giới sẽ nới lỏng.
Lại nói mấy thứ chiêu tà vào nhà, trừ phi là hạ ngoan thủ mới dám làm, nhưng xưa này có con cóc to nào chạy loạn ngoài đường đâu, dám sử dụng tà thuật thì phải trả giá cao. Như cổ sư vậy, dùng máu nuôi cổ, nào thể như người bình thường thành gia lập thất sinh hài tử, nói cách khác chính là vì tiền tài danh vọng ích kỷ mà lựa chọn con đường đoạn tử tuyệt tôn.”

Qua một phen giải thích dài dòng của Long Ngự Quân, Khâu Bối Vận mới được khai thông đầu óc. Chính vì nguyên nhân này, các vụ án trong thành đại đa số đều là thủ pháp bình thường không dùng tà thuật nên không phức tạp lắm.

—–Phân Cách Tuyến Luna Wong – Bookwaves.com.vn—–

Luna: Mùng 3 tết rồi né, mọi người đã quay lại Bookwaves và Meal Décor LW ủng hộ tiếp chưa??? Hôm nay nhà có 2 cha con, bởi vậy có lẽ 2 bữa đều sẽ ăn cháo trắng vịt muối đó.