Quỷ Xá

Vui lòng đổi server nếu không load được ảnh - Hoặc báo lỗi cho Admin nếu ảnh truyện bị die

CHƯƠNG 48:【 KỲ VŨ THÔN 】TÌM THI

Dịch giả: Luna Wong

“Khỉ gió, tiểu ca, mẹ nó đây là tình huống gì?”

Một bên chú râu rậm Lưu Thừa Phong, lại một lần nữa bị dọa đến tuôn ra thô tục!

Đầu tiên ông cố sức bóp bóp chân của mình, sau đó lại giơ chân lên cẩn thận ngửi ngửi đế giày.

“Ọe!”

Mùi máu tanh sềnh sệch kia xông vào mũi, hầu như trực tiếp để ông nôn ra!

“Con bà nó, đây là ảo cảnh sao?”

Ninh Thu Thủy nhìn chằm chằm trên thềm đá không ngừng chảy máu tươi xuống, lắc đầu, thần tình ngưng trọng.

“Sợ rằng, đây mới là hình dạng vốn có của hậu sơn này!”

“Chúng ta nhìn thấy trước, có lẽ là ảo cảnh bị lực lượng quỷ che giấu!” 𝙢. 𝙑𝕆🅳𝙏🅆. 𝕃🅰

Chú râu rậm cẩn thận theo Ninh Thu Thủy từng bước đi ra phía trước, nhãn thần toát ra sợ hãi vô pháp che giấu.

“Cẩn thận một chút, không nên đạp phải những thi thể này, tận khả năng tránh xa chúng nó!”

Trên bậc thang đá, thi thể lả tả tất cả cũng không có đầu.

Ninh Thu Thủy tìm kiếm trong những thi thể này, chỉ là đơn giản quét một chút liền đi qua.

Những thi thể này, tất cả đều là thi thể nam.

“Con mẹ nó. . . cẩu vật thần bà cái kia, đến tột cùng hại chết bao nhiêu người?”

Hai người từ chân núi không ngừng đi ra phía trước, đại khái đi tới sườn núi đã nhìn thấy hơn mười cổ thi thể!

“Những thi thể này không phải bị quỷ giết chết.”

Ninh Thu Thủy bỗng nhiên mở miệng nói rằng.

Một bên Lưu Thừa Phong hỏi:

“Sao cậu nhìn ra được, tiểu ca?”

Ninh Thu Thủy dùng tay chỉ vào chỗ cắt ở cổ trên một cổ thi thể bên đường.

“Chú nhìn kỹ một chút, phía trên có phải có dính dịch màu đen không?”

Lưu Thừa Phong nhìn nhìn, thật đúng thế.

Những thi thể này tuy rằng đều bị chém đứt đầu, thế nhưng vết thương nơi cổ của bọn họ thập phần trơn truột, đồng thời mặt trên không có chảy ra quá nhiều máu tươi, mà là bị một tầng thể lưu màu đen tinh mịn bao trùm.

Rhậm chí, vết thương của những thi thể này đã khép lại!

“Đây không phải là. . . !”

Thấy được tình huống này, trước tiên Lưu Thừa Phong nghĩ đến trong trạch để của thần bà, đầu người bị đựng trong hủ thủy tinh tại gian phòng nhỏ cũ nát kia!

Những đầu người đó nơi cổ cũng như thế này, trải một tầng vật chất màu đen dày.

Để cho người cảm thấy sợ hãi, là những đầu người bị chém đứt này. . . Đều còn chưa chết.

“Đến tột cùng bả muốn làm gì. . .”

Chân của Lưu Thừa Phong đã đang run lên, may là lúc anh đi lên cầm một cây gậy làm quải trượng, dùng lúc này coi như có thể miễn cưỡng đứng vững trên thềm đá ướt nhẹp trơn trợt này.

Ninh Thu Thủy tinh tế suy tư chỉ chốc lát, tựa hồ suy nghĩ minh bạch cái gì ——

Bookwaves.com.vn
“Còn nhớ rõ chị Bạch từng nói với chúng ta không? Thân thể của thần bà đã bởi vì oan hồn phản phệ mà xảy ra vấn đề. . .”

“Trước lần đầu tiên chúng ta thấy thần bà, tôi đã ngửi được trên người bả có một mùi hư thối, hơn nữa nơi cổ của bả còn có tảng mẩn mụn màu đỏ to rậm rạp chằng chịt, nhìn qua giống như là chỗ đó đã bắt đầu rửa nát vậy!”

“Tôi đang suy nghĩ, có phải thần bà muốn thông qua tà thuật kỳ quái gì. . . đổi cái thân thể mới cho mình hay không?”

Tuy rằng trên quyển sách cổ tìm được trong phòng của thần bà kia không có bất kỳ ghi lại nào, bất quá suy đoán củaNinh Thu Thủy, lại làm cho Lưu Thừa Phong hít một hơi khí lạnh.

Trên cổ thần bà có một vòng mẩn mụn đỏ, ông cũng từng nhìn thấy.

Một mắt nhìn qua, thật giống như chỗ đó từng bị người chém đứt lưu lại vết máu.

Cái suy đoán này của Ninh Thu Thủy. . . Rất có khả năng chính là sự thực.”… Trời ơi, chờ chúng ta tìm được thi thể của chị Bạch, việc này hẳn là sẽ được phơi bày!”

Hai người chịu đựng sợ hãi và buồn nôn của nội tâm, rốt cục đi tới trên đỉnh núi.

May là những thi thể không đầu trên đường này cũng không có thi biến, cũng không có làm khó bọn họ, chỉ là im lặng nằm ở trong máu loãng, vẫn không nhúc nhích, tuy rằng tràng diện thập phần thẩm người, nhưng đối với hai người tốt xấu không có tính uy hiếp thực chất.

Đầu cùng của thềm đá là một rừng rậm to lớn bằng phải, ở trong trong rừng rậm này, có một tòa thần miếu dây mọc lan tràn, cỏ dại trải rộng.

Trên thềm đá máu tươi ồ ồ không ngừng chảy kia, chính là từ trên vách tường, trên ngói của thần miếu này chảy ra… 𝓜. 𝕍𝓞𝔻𝙩𝓦. 𝙡🅰

Trong thần miếu, cũng có rất nhiều thi thể không đầu, chỉ bất quá những thi thể này đều bị xỏ dây, như là thịt khô vậy, đọng ở trên trần thần miếu, lung lay lắc lắc, coi như đang bị hong gió!

Trình độ mới mẻ của những thi thể này xa xa cao hơn những thi thể nằm trên bậc thang.

Hiển nhiên là thần bà mới làm trước đây không lâu.

Ninh Thu Thủy rất nhanh liền đi qua quần áo tìm được thân thể của Bạch Tiêu Tiêu.

Sự tình thuận lợi một cách không ngờ, nhưng nội tâm của anh luôn luôn mơ hồ cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm.

Lấy cổ thân thể này từ trên trần nhà xuống, vì xác nhận tình huống, Ninh Thu Thủy để cho Lưu Thừa Phong ra ngoài, bản thân thì chậm rãi kéo quần của thi thể xuống.

Chỉ thấy trên cái mông trái tuyết trắng của cổ thân thể này, quả thật có một cái bớt dao găm!

Bookwaves.com.vn
Ninh Thu Thủy kéo lại quần của thân thể của Bạch Tiêu Tiêu lên, cùng Lưu Thừa Phong dùng sợi dây trói thân thể của Bạch Tiêu Tiêu lại.

Bọn họ làm như vậy cũng không phải có đam mê kỳ quái gì, mà là lo lắng lúc xuống núi, thân thể của Bạch Tiêu Tiêu bởi vì có chút nguyên nhân bất minh bỗng nhiên động, tạo thành trở ngại, thậm chí là uy hiếp với bọn họ!

Sau khi làm xong chuyện này, Ninh Thu Thủy để Lưu Thừa Phong cõng thi thể của Bạch Tiêu Tiêu lên trên vai, mình thì đánh giá chung quanh trong thần miếu.

Cổ cảm giác nội tâm… Càng ngày càng nghiêm trọng.

“Không đúng… Không thích hợp!”

Ninh Thu Thủy ép buộc bản thân tỉnh táo lại, mắt không ngừng tìm kiếm chung quanh.

Anh luôn cảm thấy chỗ nào có vấn đề, thế nhưng cẩn thận tỉ mỉ vừa nghĩ, rồi lại không nghĩ ra được.

Cảm giác này là lúc anh vừa tìm được thân thể của Bạch Tiêu Tiêu thì bỗng nhiên xuất hiện.

Rốt cuộc là… Nơi nào có vấn đề nhỉ?

Đúng lúc này, dư quang của Ninh Thu Thủy thoáng nhìn một cổ thi thể ở góc tường.

Chính là cái thoáng nhìn này, để vong hồn của anh đều bóc lên.

Anh rốt cuộc biết không đúng chỗ nào rồi!

Cỗ thi thể kia… Có đầu!

Hơn nữa nó chẳng những có đầu, toàn thân đều giống như là bị người đánh nát quá vậy, huyết nhục mơ hồ dính liền cùng một chỗ, dáng dấp thẩm người cực kỳ!

Mà giờ khắc này, cổ thi thể này nằm ở góc thần miếu, dùng một loại tươi cười cực kỳ quái dị khoa trương nhìn chằm chằm hai người!

“Chạy! ! !”

Ninh Thu Thủy không có thêm bất kỳ lời vô ích gì, trực tiếp quay Lưu Thừa Phong sau lưng kêu to.

Nhưng đang lúc bọn hắn xoay người, đại môn của thần miếu lại ầm một tiếng đóng lại!

Ánh mắt trời phía ngoài căn bản chiếu không lọt, trong toàn bộ thần miếu đều lâm vào trong đen kịt đưa tay không thấy được năm ngón…

Đứng ở trong bóng tối, hai người cảm thấy thân thể cứng ngắc giống khối băng vậy, hoàn toàn không nhúc nhích được!

Mà sau lưng của bọn họ, cũng truyền đến tiếng bước chân kinh khủng…

Lộp cộp ——

Lộp cộp ——

Lộp cộp ——

. . .

ps: Ngày hôm nay vẫn là bốn chương.

Cái phó bản này sắp kết thúc rồi.