Vui lòng đổi server nếu không load được ảnh - Hoặc báo lỗi cho Admin nếu ảnh truyện bị die

CHƯƠNG 71: TA CÓ MỘT TÒA ĐẠO QUAN

Dịch giả: Luna Wong

Trúng gió?

Hầu phu nhân luống cuống, muốn mở miệng nói, lại phát hiện nửa bên mặt đều là tê dại, nói có thể nói, nhưng lại mơ hồ không rõ, khóe miệng còn có nước bọt chảy ra.

Thật vất vả nha đầu nhận thấy được động tĩnh bên trong, tiến đến giúp nàng thu thập sạch sẽ, hầu phu nhân lại chỉ có thể liếc mắt nhìn, gắt gao nhìn chằm chằm nha hoàn, hy vọng nàng nói với mình những thứ này đều không phải là thực sự.

Nhưng mà, sự thực không phải nha hoàn có thể quyết định.

Tuy rằng Vĩnh Yên hầu không quá muốn quản chuyện của thê tử, nhưng cũng không thể mắt thấy thê tử trúng gió lại không quan tâm. Hắn vừa để người thỉnh thái y, vừa đưa thư tiến cung.

Một lúc lâu sau, thái y của thái y viện mới khoan thai tới chậm; về phần thư tiến cung của hắn, sớm đã bị người chặn. Hoàng hậu đang “Dưỡng bệnh”, trong lúc này, tuyệt không có bất kỳ tin tức gì ảnh hưởng đến chuyện nàng tĩnh dưỡng được đưa đến trước mặt nàng.

Sau khi Tam Nương biết hầu phu nhân trúng gió, trong lòng ra khẩu ác khí, “Sau này khẳng định có cho nàng chịu, bất quá như vậy tiện nghi Mẫn Hành.”

Phó Yểu lại vuốt kiếm nói: “Đây vẫn chỉ là vừa mới bắt đầu, tác uy tác phúc cả đời hầu phu nhân làm sao cam tâm tình nguyện làm phế vật chứ. Chúng ta đánh cuộc đi, ngươi đoán nàng có thể cầu đến trước mặt của ta hay không.”

Tam Nương nhất thời bừng tỉnh, đây quả thật chỉ là vừa bắt đầu.

Hầu phu nhân liệt ở trên giường, trước giường lại không có hiếu tử, đến lúc đó trúng gió của nàng lại tốt hơn nữa, vậy Vĩnh Yên hầu phủ sẽ chân chính náo nhiệt lên.

“Đến lúc đó người thu giá gấp bội.” Cho tới bây giờ đều giúp mọi người làm điều tốt Tam Nương nói.

Phó Yểu cười, lúc thu hồi kiếm, một đạo nhân ảnh như huyễn xuất hiện ở trước mặt nàng.
Cách lần trước xuất hiện, chấp niệm trong cơ thể ngũ hoàng tửrốt cục hiện thân lần thứ hai.

Phó Yểu nhìn kiếm một chút, xem ra vẫn phải dùng cái này mới có thể câu hắn ra.

“Lại gặp mặt rồi.” Phó Yểu nhìn hắn nói.

Nam tử lại nhìn kiếm trong tay nàng, chậm rãi nói: “Kiếm của ta, vì sao ở trong tay ngươi.”

“Người khác tặng ta.” Phó Yểu nói.

“Không có khả năng.” Mắt của nam tử nhìn chằm chằm kiếm, “Thanh kiếm này chỉ có hai vị chủ nhân.”

“Phải không? Một là ngươi, người còn lại là ai?” Phó Yểu hỏi.

Nàng đợi một lúc lâu, thấy nam tử không đáp, nàng hỏi tiếp: “Người đó, là đại huynh ngươi?”

Nam tử như cũ nhìn kiếm, nhưng trong mắt lại nổi lên khổ sáp, “Ta phản bội đại huynh, hắn khẳng định giận ta, cho nên đến một cơ hội nhận sai cũng không muốn cho ta.”
Nói xong câu này, hắn lại biến mất ở tại chỗ.

Phó Yểu: “…”

Đây nếu không phải cố nhân của Chung Ly, nàng xác định vững chắc sẽ túm luồng chấp niệm kia lại đánh cho một trận tơi bời, để hắn nói chuyện đàng hoàng.

“Quan chủ.” Tam Nương vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy vị này, “Đây là cố nhân của Chung Ly công tử? Xưng hô này thật đúng là kỳ lạ. Hơn nữa nhìn khôi giáp trên người của hắn, có chút như là chế thức thời Ngụy triều.”

Trong khoảng thời gian này nàng từ rừng cây hòe dưới chân núi học được không ít thứ, có ít thứ cũng coi như miễn cưỡng biết một ít.

“Ngụy triều, quốc tính ngay lúc đó chính là Chung Ly.” Tam Nương nói đến đây, bản thân cũng sửng sốt một chút. Nếu như là Chung Ly, vậy Chung Ly công tử chẳng phải rất có thể là người trong hoàng thất sao?

Bất quá vừa nghĩ mộ của Chung Ly công tử, người bình thường cũng quả thực sửa không nổi.

Lời của Tam Nương đều đã nói đến đây, Phó Yểu muốn làm bộ không biết đều khó.
“Hắn tên gì?” Phó Yểu nói.

Bookwaves.com.vn
Trước đây Tam Nương đi vào trong mộ, thấy được ghi chép tay về cuộc đời của Chung Ly, tuy rằng chỉ thấy một cái tên, còn chưa thấy được nội dung phía sau.

“Họ Chung Ly, tên một chữ Chỉ.”

Chung Ly Chỉ.

Biết tên họ, biết xuất thân, vậy thân phận của hắn hơi tra một cái là có thể tra được.

“Đi thôi.” Phó Yểu không nói gì, mang theo Tam Nương trở về đạo quan.

Dưới chân núi đạo quan, bộ phận viện xá của Lý Thủy thư viện đã kiến thành, bộ phận còn lại còn đang trong tu kiến, thế nhưng đã có học sinh cầu học tiến đến.

Từ khi Lục An tiên sinh viết thư mời người tới đảm nhiệm tiên sinh đến bây giờ, đã có ba vị văn sĩ trung niên đáp ứng lời mời tới, hai vị trong đó là học sinh của Lục An tiên sinh, đều là nhân vật sĩ lâm nổi danh.

Bọn họ đến, để văn vận trống không của Lý Thủy lại đặc hơn không ít, mà chung quanh Lý Thủy thư viện, đã mơ hồ có một tầng mây tía nhàn nhạt mông lung.

Đương nhiên, đạo mây tía kia người ngoài nhìn không thấy. Bất quá mỗi người tiến nhập trong đó, có thể rõ ràng cảm giác được bầu không khí nội ngoại của thư viện có chỗ bất đồng.

Lúc Phó Yểu đến thư viện, có học sinh đang vẩy nước quét nhà, nhìn thấy nàng, có người tiến lên ngăn lại nói: “Nơi này là thư viện, những người không có nhiệm vụ không được vào, cô nương ngươi tìm ai?”

Còn không chờ Phó Yểu nói, bên trong đã có người vội vã đi tới, là quản gia của Lục An tiên sinh. Hắn thật xa đã thấy được Phó Yểu, thấy nàng bị cản, vội đã đi tới kết phần cuối, “Vị này chính là Phó cô nương, sau này gặp được không được ngăn.” Hắn là biết tính tình của vị này không tốt lắm, miễn cho hai học sinh sau này tao ương.

Phó Yểu không để ý tới quản gia nghĩ như thế nào, nàng vừa đi ra phía trước, vừa nói: “Nghe nói lần này trong ba vị tiên sinh mời tới, một vị tinh thông sử học, còn dự định tự biên sách sử?”

Quản gia nghe nàng hỏi như vậy, liền biết nàng là tìm ai, “Người đến tìm Sử tiên sinh?”

Sử tiên sinh là người duy nhất không phải học sinh của lão gia, bởi vì gia đình có tiếng là học giỏi uyên nguyên, đối với sử học vẫn có chú ý.

Bất quá đọc sách là một chuyện phi thường hao tổn bạc, vị Sử tiên sinh này chỉ biết đọc sách, những thứ khác hết thảy không biết. Hiện tại đã nghèo rớt mồng tơi, chỉ còn lại một phòng sách.

Cho nên lão gia vyằ viết thư chung quanh mời người, hắn là người thứ nhất mang theo sách đến đây tìm nơi nương tựa.

“Mang ta đi tìm hắn.” Lời của Phó Yểu mặc dù nói như vậy, nhưng nàng đã đi đến phía nơi ở của vị tiên sinh kia.

Sau lưng của bọn họ, nơi cửa mấy học sinh vảy nước quét sân hai mặt nhìn nhau, cuối cùng gãi đầu một cái, “Đây chính là nửa điểm cũng không giống người mù a…”

Khoảng chừng đi một khắc đồng hồ, Phó Yểu đi tới một viện tử phơi đầy sách.

Giữa viện tử, một người trung niên lôi thôi lếch thếch đang cầm bút viết viết vẽ vẽ gì đó, bận rộn lại vô cùng vui vẻ.

Quản gia muốn nói, Phó Yểu lại đưa tay ngăn trở hắn. Bản thân nàng khom lưng lượm cuốn sách trên đất, lật lật nhìn, một quyển《 Xuân Thu Kỷ Niên 》. Đổi lại một quyển, vẫn là《 Xuân Thu Biệt Sách 》.

“Được rồi, ngươi làm chuyện của ngươi đi.” Phó Yểu nói.

Quản gia nghe xong, nhìn nàng một chút, lại nhìn thử Sử tiên sinh còn trầm mê trong biển sách, lập tức không nhiều chuyện lui xuống.

Phó Yểu cầm cây gậy lật sách trên mặt đất, cuối cùng ở trong viện tử kéo một vòng, tìm được một quyển《 Ngụy Quốc Sách 》đi tới hai bên trái phải Sử tiên sinh ngồi xuống.

Dưới cảnh xuân tươi đẹp, nàng gác chân xem sách, văn sĩ ở hai bên trái phải lại tựa hồ đang viết gì, vừa sửa chữa miệng vừa lẩm bẩm. Hai người ai cũng không quấy rầy ai, đều tự làm chuyện của mình.

Đợi tới lúc Sử tiên sinh nghỉ ngơi duỗi người một cái, bất ngờ không kịp đề phòng thấy một hắc y nữ nhân ngồi ở hai bên trái phải, sợ đến đặt mông ngồi dưới đất.

“Ngươi, ngươi là ai?” Nữ nhân này cũng thật quỷ dị chút, một thân đen thui thì thôi, mắt đều che lại rồi còn làm ra một bộ hình dạng đọc sách.

Phó Yểu lật xong một trang cuối cùng của sách, giơ sách nghiêng mặt sang bên tới hắn, “《 Ngụy Quốc Sách 》này tựa hồ không phải hoàn chỉnh.”

“Đúng.” Vừa nói đến sách, Sử tiên sinh sẽ không e ngại nữa, đây là thứ đồ hắn am hiểu nhất, “Quyển sách này còn nửa cuốn sau, bất quá ta không tìm được. Có vấn đề gì, ngươi có thể hỏi ta.”

“Vậy ngươi có biết Chung Ly Chỉ chứ?” Phó Yểu hỏi.

“Chung Ly Chỉ?” Sử tiên sinh thì thầm cái tên này ở trong miệng một chút, sau đó đứng dậy vội vã vào phòng của hắn.

Bookwaves.com.vn
Lục tung một lúc lâu, lại cầm một quyển sách đi ra, vừa lật xem vừa nhắc tới: “Lịch đại hoàng đế Đại Ngụy không có cái tên Chung Ly Chỉ này, thế nhưng ở trong hoàng tử, quả thật có một vị Khác Hoài thái tử Chỉ. Vị thái tử này sau này chết trận ở Hà Tây, ghi chép liên quan đến hắn cũng không nhiều, trên sách sử cũng chỉ có đôi câu vài lời.”

Phó Yểu nhận lấy quyển sách kia vừa nhìn, tương đối với câu của hoàng đế đương triều kia, lời liên quan đến thái tử Chỉ quả thực chỉ có một câu ngắn ngủn.

“Chiêu Quang năm thứ mười sáu, thái tử Chỉ chết trận ở Hà Tây, thụy hào Khác Hoài.”

Thế nhưng theo câu này nhìn xuống, có thể nhìn thấy một góc chuyện cũ trước đây.

Sau khi thái tử Chỉ chết trận, cùng năm hoàng đế băng hà, hoàng ngũ tử kế thừa đại thống, cũng chính là Ngụy Thế Tông hoàng đế sau này. Ngụy Thế Tông là một hoàng đế tốt, nhưng đồng thời cũng là một đế vương thủ đoạn tàn nhẫn, hậu thế khen chê hắn vẫn sẽ không quá thống nhất.

Nhưng vị này rốt cuộc còn có thể đi qua tư liệu lịch sử ghi chép để phán đoán là hạng người gì, mà thái tử Chỉ vốn nên kế thừa đại thống lại là một đoàn sương mù dày đặc.
Đóng sách lại, Phó Yểu hỏi Sử tiên sinh nói: “Trước đây Ngụy Thế Tông tổng cộng có bao nhiêu huynh đệ?”

Sử tiên sinh không chút nghĩ ngợi nói: “Ngụy Thế Tông là bào đệ của Khác Hoài thái tử, về phần hoàng tử còn lại lịch sử lưu danh không mấy người, chỉ có một vị hoàng bát tử được phong làm Bình vương, một thân đều ở tây bắc chinh chiến, cuối cùng năm hai mươi sáu tuổi chết trận ở Gia Dự quan.”

“Bình vương này tên gì?”

“Chung Ly Lâm.”

Phó Yểu gật đầu, trả lại sách cho hắn, “Cảm tạ. Nghe nói ngươi muốn biên sách, sau này tiêu dùng biên sách ngươi cần, thư viện đều bao cho ngươi.”

“Có thật không?” Sử tiên sinh đầu tiên là vui vẻ, nhưng rất nhanh lại nghi ngờ nói: “Ngươi là ai? Hình như ta chưa gặp qua ngươi.

“Ngươi không cảm thấy bây giờ ngươi hỏi vấn đề này quá muộn rồi sao?” Phó Yểu nói, tiếp đó nàng lại ngửi một cái, vẻ mặt ghét bỏ nói: “Ngươi không tắm bao lâu rồi, vị dưa chua này… Tài thần đều phải bị ngươi huân chạy rồi.”

Sử tiên sinh cười hắc hắc, “Đây không phải là bận sao.”

Phó Yểu mới mặc kệ những thứ này của hắn, che mũi nói: “Sau này tắm một lần lĩnh một lần tiền, không tắm không bàn nữa. Tiền tìm Lục An tiên sinh lĩnh.”

“Có thật không?” Sử tiên sinh như rất sợ nàng đổi ý, mỹ tư tư chạy đi tắm.

Nhìn bóng lưng của hắn, Phó Yểu lại quyển sách kia ra xem một chút, lần thứ hai thả trở về.

Vài nét bút rất ít trên sách sử, khái quát lại là một người khi còn sống. Dưới lịch sử phủ đầy bụi, còn nhiều câu đố không thể nhìn thấy.

Chung Ly Chỉ là thái tử Chỉ sao?

Buổi tối, Phó Yểu đi tới hoàng cung. Kiếm xuất khiếu lần nữa, chấp niệm trong ngũ điện hạ quả nhiên xuất hiện lần nữa.

“Ngươi tên gì?” Phó Yểu hỏi hắn.

Nam nhân lắc đầu, “Ta đã quên.”

“Chung Ly Lâm là ngươi sao?”

Nam nhân tựa hồ lâm vào hồi ức. Sau đó, hắn lại lần nữa trở về trong thân xác trẻ con.

Ánh trăng xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào trên người của Phó Yểu, nàng rút kiếm đầy rỉ sét ra, nhìn hai chữ “Chung Ly” rồng bay phượng múa bên trên, nhún vai, “Được rồi, ta thừa nhận ta có chút tò mò quá phận. Ngươi coi như nhân sinh chậm rãi của ta quá mức buồn chán, muốn tìm chút việc vui đi.”