Vui lòng đổi server nếu không load được ảnh - Hoặc báo lỗi cho Admin nếu ảnh truyện bị die

CHƯƠNG 165: GÕ ĐẦU CUỒNG MA ÁN 3

Dịch giả: Luna Wong

Thời Đình mới vừa xuất hiện, tiếng nghị luận trong đại sảnh biến mất vô tung vô ảnh trong nháy mắt, mọi người xem tư liệu thì tư liệu, so chứng cứ thì tiếp tục so chứng cứ, một đoàn cảnh tượng bận rộn bốc lên.

“Thời Hành Chi… Không đúng, ở chỗ này phải gọi anh là Thời ti trưởng.” Nữ tử áo da dỡ lạnh lùng trên mặt xuống, thay thành khuôn mặt tươi cười.

Thời Đình nhìn thấy người đến, không có biểu tình gì đặc biệt, “Hàn tiểu thư có việc?”

“Đây là phụ thân tôi bảo tôi chuyển giao cho Thời ti trưởng.” Hàn Tích Linh đưa một phần văn kiện lên, “Thời ti trưởng xem thì biết.”

Thời Đình nhận lấy, từ trong phong thư rút ra một tờ giấy, trong thư không biết viết cái gì, nhưng chỗ lạc khoản cuối cùng dĩ nhiên ấn một cái dấu nổi của đại soái.

“Hàn tiểu thư, nơi này là quân cảnh ti.” Thời Đình xếp phong thư vài cái bỏ vào trở lại, “Mỗi ngày chúng tôi đều đấu trí so dũng khí với tội phạm cùng hung cực ác, khổ phải chịu là người thường không chịu nổi, mạo hiểm chính là người thường nhân mạo không chịu được, nếu như vận khí không tốt, tùy thời đều có nguy hiểm liên lụy tính mạng.”

“Tôi biết.” Ánh mắt của Hàn Tích Linh lóe sáng, không hề sợ hãi: “Tôi ở nước ngoài chính là học hình trinh, tự nhiên biết quân cảnh ti là dạng địa phương gì, bình thường tiếp xúc đều là tội phạm thế nào. Mở to chính nghĩa cho dân thường vẫn luôn là lý tưởng của tôi, hy vọng Thời ti trưởng cho tôi cơ hội này.”

“Nếu là ý của đại soái và Hàn bộ trưởng, vậy Hàn tiểu thư tạm thời lưu lại lịch lãm đi, nhưng lời khó nghe tôi nói trước, nếu như Hàn tiểu thư chịu không nổi khổ, chịu không nổi tội, mời tùy thời rời đi.” Thời Đình gọi chủ quản nội vụ tới: “Đưa Hàn tiểu thư đi lĩnh một bộ chế phục, súng tạm thời không cần, để cho cô ấy làm quen với lưu trình của quân cảnh ti trước, tạm thời không ra ngoài làm việc.”

Chủ quản nội vụ kính lễ: “Vâng, ti trưởng.”

Quay đầu nói với Hàn Tích Linh: “Hàn tiểu thư, xin mời đi theo tôi.”

Hàn Tích Linh nhìn Thời Đình một mắt, gật đầu với anh một cái, theo chủ quản nội vụ rời đi.

Cô vừa đi, Trịnh Quân liền từ phía sau đi tới, thấp giọng hỏi: “Đây là ý của đại soái sao?”

“Hàn Tích Linh là độc nữ của bộ trưởng bộ tài chánh Hàn Khải Nhân, mười sáu tuổi du học nước ngoài, năm ngoái vừa trở lại Thuận thành. Chắc là Hàn Tích Linh thỉnh cầu Hàn bộ trưởng đưa ra yêu cầu muốn tới quân cảnh ti lịch luyện, nên Hàn bộ trưởng liên lạc với đại soái, đại soái mới tự mình đóng dấu hạ lệnh.”

Trịnh Quân nói: “Gần đây nhị di thái tiếp xúc với phu nhân của Hàn bộ trưởng vài lần.”

“Tiếp tục nhìn chằm chằm đi, mẫu thân bên kia có động tĩnh gì, kịp thời báo cho tôi biết.”

“Vâng.”
Lần này Hàn Tích Linh tới quân cảnh ti, ngoại trừ lịch lãm, đại khái còn có tâm tư khác.

Trở lại phòng giải phẫu, Ngôn Khanh và Ngạc Viễn đã hoàn thành toàn bộ thi kiểm.

Ngạc Viễn thấy anh tiến đến, đưa một phần báo cáo thi kiểm tới, “Người chết tầm ở độ tuổi 27-28, thân cao 153CM, thể trọng 60 kg, thời gian tử vong vào hừng đông ngày 6 tầm 0giờ 30 phút.”

Ngôn Khanh hỏi: “Có đầu mối thân nhân không?”

“Thông báo tìm người đã được dán lên rồi, các tờ báo lớn cũng có đăng, hẳn là rất nhanh thì có thể tìm được người thân.” Thời Đình nói: “Gia thuộc của nhân viên ngân hàng đã nhận lãnh thi thể, thi thể của vũ nữ kia tạm thời không người nhận lãnh, tôi đoán cô ấy không phải người Thuận thành, gia thuộc cũng không ở bản địa.”

Thời Đình nói chuyện, chỉ thấy Ngôn Khanh giơ một tay lên ấn huyệt Thái Dương, giữa hai lông mày có vẻ thống khổ chợt lóe lên.

“Ngôn Khanh, làm sao vậy?”

“Hơi nhức đầu.” Ngôn Khanh nói: “Nửa đêm hôm qua có thể cảm lạnh rồi.”

“Đi phòng làm việc của tôi nghỉ ngơi một chút trước.” Thời Đình không cho bày giải, tiến lên đẩy xe lăn của Ngôn Khanh, “Lần sau khó chịu, chớ miễn cưỡng.”

Đi tới phòng làm việc của Thời Đình, đầu tiên anh rót cho Ngôn Khanh một ly nước nóng, lại từ trong ngăn kéo tìm được thuốc, “Ở đây vừa lúc có thuốc phong hàn, cô uống trước đi.”

Ngôn Khanh nhận lấy, nói tiếng “Cảm tạ”.

Nhìn cô uống thuốc, Thời Đình lại tìm một cái chăn mỏng đắp lên trên đùi của cô, thấp giọng nói: “Cô ngủ một hồi trước, tôi còn có chút việc phải xử lý.”

Anh ấn một cái nút trên xe lăn, lưng ghế dựa nhẹ nhàng ngã về phía sau, thành một tư thế nửa nằm.

Ngôn Khanh kinh ngạc: “Sao còn có chức năng này?”

Bookwaves.com.vn
“Công năng quá nhiều, tôi lại đã quên.” Anh kéo chăn ra trước, “Tòa soạn gần đây tìm cô viết thơ báo rất nhiều sao?”

“Làm sao anh biết?”

“Một bài《 Tái Biệt Khang Kiều 》của Ngôn tiểu thư lôi chấn Thuận thành, hầu như người người biết đọc.”

Ngôn Khanh có chút ngượng ngùng: “Đó thật không phải do tôi viết.”

“Ngủ đi.”

“Ân.” Ngôn Khanh đặt hai tay trước ngực, an tĩnh nhắm mắt lại.

Một lát sau, cô có thể cảm giác được tiếng hít thở của anh, vì vậy lại muốn mở mắt, mà anh như là nhìn thấu ý tưởng của cô, nhẹ giọng nói: “Mau ngủ.”

Ngôn Khanh nhắm mắt lại, khóe miệng nhẹ nhàng kéo lên: “Tại sao anh còn chưa đi a?”

“Lập tức.”

Cô ồ một tiếng, “Vậy tôi ngủ a.”

“Được.”

Ngôn Khanh bày một tư thế ngoan ngoãn, một lần nữa đi vào giấc mộng.

Không biết qua bao lâu, hô hấp của người trước mặt đều đều, môi hơi mân, lông mi an tĩnh che dưới mắt, hiển nhiên đã đang ngủ.

Thời Đình lại không nỡ rời, dù cho lẳng lặng nhìn cô như vậy cũng vô cùng an nhàn.

Thẳng đến tiếng đập cửa vang lên, anh mới đứng lên, lưu luyến nhìn người đang ngủ say một mắt, xoay người đi ra.

“Cái trù phòng nhỏ trong ti còn có thể dùng không?” Thời Đình hỏi Trịnh Quân bên cạnh.

“Có thể.” Trịnh Quân hỏi: “Thất ca muốn làm gì?”

“Anh đi mua chút gừng về.”

“Được.” Trịnh Quân cũng không hỏi nguyên nhân, trực tiếp đi ra quân cảnh ti, đi mua gừng.

Đối diện quân cảnh ti chính là chợ bán thức ăn, mua mấy củ gừng chỉ cần mấy phút.

Sau khi Trịnh Quân trở về, Thời Đình đang ở tại trù phòng nhỏ, tay áo xắn lên nơi khuỷu tay, lộ ra một đoạn cánh tay rắn chắc, mấy cảnh ti ngồi bên bàn tròn ở trù phòng, đang hội báo công tác cho anh nghe.

Thời Đình tiếp nhận mấy củ gừng Trịnh Quân đưa tới, thanh tẩy qua xong đặt lên trên cái thớt, cắt thành từng lát một.

Nước trong nồi đã sôi tới trào, anh bỏ hết lát gừng vào, tại trù phòng nho nhỏ lập tức tràn ngập ra một mùi cay của gừng.

Mấy cảnh ti kinh ngạc nhìn ti trưởng nhà mình, không rõ tại sao anh phải nấu gừng lát.

“Sau khi Bạch đội trước và Thạch đội trưởng trở về, để cho bọn họ đến phía dưới phòng khách họp.” Thời Đình nói: “Các anh đi ra ngoài trước đi.”

Mấy người thu hồi văn kiện trong tay, lục tục đi ra ngoài.

Ở cửa, bọn họ gặp Hàn Tích Linh, Hàn Tích Linh đã thay một thân chế phục mới tinh, một mái tóc giấu ở dưới nón cảnh sát, cả người anh khí hiên ngang.

“Anh là Trịnh Thư Thức đi?” Hàn Tích Linh thấy Trịnh Quân, trong giọng nói có thanh cao tài trí hơn người.

Mấy người bên người Trịnh Quân đều có chút kinh ngạc nhìn cô, ở trong quân cảnh ti, ai thấy Trịnh Quân mà không phải gọi một tiếng Trịnh đội trưởng chứ.

“Phải.”

“Thời ti trưởng ở đâu?”

Trịnh Quân nói: “Hàn tiểu thư có chuyện gì sao?”

“Sau này tôi sẽ là đồng nghiệp của anh, anh có thể trực tiếp gọi tên của tôi.”

Trịnh Quân nói: “Hàn tiểu thư còn chưa vào hồ sơ của quân cảnh ti, tạm thời chưa tính là đồng nghiệp của tôi.”

Hàn Tích Linh cũng không giận: “Anh đã không nói với tôi, vậy tôi tự tìm là được.”

Mũi của cô giật giật: “Bên kia là trù phòng sao, có người đang nấu canh gừng? Là ti trưởng các anh đi.”

Lúc nói chuyện Hàn Tích Linh liền đi tới chỗ trù phòng, mấy người bên người Trịnh Quân nóng nảy: “Trịnh đội trưởng, đây… .”

Trịnh Quân nói: “Đi làm việc.”

Hàn Tích Linh đi tới trù phòng, liền thấy Thời Đình đứng ở trước bếp, cầm trong tay một phần tư liệu, đang xem chăm chú.

Trong nồi nhỏ bên cạnh anh đã là nhiệt khí sôi trào, khói bóc lên bay ra trước bao phủ anh trong đó, bình thêm vài phần khói lửa.

“Có việc?” Thời Đình cũng không ngẩng đầu lên.

Hàn Tích Linh nói: “Thời Hành Chi, ở đây không có người khác, không cần lạnh lùng với em.”

Thời Đình nói: “Có phải Hàn tiểu thư hiểu lầm cái gì hay không, tôi và Hàn tiểu thư vốn cũng không quen.”

Hàn tích linh nở nụ cười: “Ngày hôm qua mẫu thân anh và mẫu thân em đã gặp mặt, hai người tựa hồ đang nói đến hôn sự giữa chúng ta.”

Bookwaves.com.vn
“Tôi vẫn chưa nghe nói việc này, Hàn tiểu thư cũng không cần để ở trong lòng.” Anh lật tài liệu trong tay sang một trang mới, “Nếu Hàn tiểu thư đến quân cảnh ti lịch lãm, nên tuân thủ quy củ của quân cảnh ti, vô luận là ở trước mặt hay sau lưng người khác, xin gọi tôi là ti trưởng.”

“Cũng được.” Hàn Tích Linh cười cười: “Em biết anh đang hoài nghi năng lực của em, bất quá, em sẽ chứng minh với anh, anh chọn em sẽ không có sai.”

Thời Đình như không có nghe được, cầm lấy thìa gỗ ở một bên nhẹ nhàng khuấy nước trong nồi.

“Em đi làm việc trước.”

Sau khi Hàn Tích Linh rời khỏi đây, thấy Trịnh Quân còn chưa đi, liền hỏi: “Thời ti trưởng nấu canh gừng cho ai.”

“Ngôn tiểu thư.”

“Ngôn tiểu thư?”

“Cố vấn pháp y của quân cảnh chúng tôi.”

“Cố vấn pháp y, đây là chức vị gì?”

“Sau này Hàn tiểu thư tự nhiên sẽ biết.” Trịnh Quân liếc nhìn đồng hồ, “Tôi đưa Hàn tiểu thư đi dạo qua quân cảnh ti, thuận tiện làm quen với lưu trình công tác, công tác hiện nay của Hàn tiểu thư là chỉnh lý đầu mối điều tra viên mang về thành văn tự.”

“Lúc nào tôi mới có thể tham gia trinh phá án kiện?”

“Đây phải xem quyết định của ti trưởng.”

Sau khi hai người đi, canh gừng cũng nấu xong rồi, Thời Đình múc canh vào trong chén, bưng đến phòng làm việc của mình.

Ngôn Khanh còn chưa có tỉnh, anh liền dùng một cái chén lớn hơn chén canh một chút đậy lên chén canh để giữ ấm.

Làm xong đây hết thảy, hắn đứng ở bên thân của cô, ánh mắt ôn nhu nhìn chăm chú vào cô, thấy trên mặt của cô dính một lọn tóc nhỏ, anh nhịn không được giơ ngón tay lên, nhẹ nhàng vén lọn tóc kia đi.

Động tác của anh rất cẩn thận tỉ mỉ, nhưng Ngôn Khanh vẫn tỉnh.

Vốn xô ngủ không sâu, trong giấc ngủ còn đang không ngừng nằm mơ, cô mơ thấy trên con đường dài đen kịt, một nữ tử tóc dài thong thả bước đi, mà sau lưng cô ấy, một bóng đen đang đến gần, mắt của bóng đen lộ ra hung quang, giơ cái chùy trong tay lên.

“Khá hơn chút nào không?” Thời Đình hỏi.

“Đỡ hơn rồi.”

Anh ấn cái nút, xe lăn về tới vị trí bình thường.

“Mẫu thân tôi nói, cảm lạnh thì bên trong cơ thể có hàn khí, uống canh gừng có thể khỏi hẳn.” Anh bưng canh gừng qua đây, “Uống khi nóng là hữu hiệu nhất.”

Ngôn Khanh nhận lấy, “Anh lấy canh gừng ở đâu?”

“Nấu.”

“Quân cảnh ti còn có thể làm cơm?”

“Có một trù phòng nhỏ, bình thường không sử dụng nhiều, nấu chén canh gừng không có vấn đề.” Anh thúc giục cô: “Uống nhanh.”

Canh gừng rất cay, mùi vị thực tại không quá khả quan, nhưng từ cổ họng trợt vào trong dạ dày, lại là ấm áp.

Một hơi thở Ngôn Khanh uống cạn một chén canh gừng, uống xong còn hướng về phía hắn lắc lắc, dường như tranh công: “Uống sạch rồi.”

Thời Đình nhận lấy, đưa một cái khăn tay tới.

“Bạch đội trưởng bọn họ trở về chưa?”

“Cũng sắp rồi.”

Ngôn Khanh lau mép một cái: “Tôi họp cùng các anh, tôi nghĩ ra nguồn gốc của miệng vết thương này rồi.”

PS: Canh tân hoàn tất (nếu như bạn phát hiện một ít lỗi chính tả rõ ràng trong truyện, hiểu rõ ý là được rồi, rất nhiều chữ không thể dùng, chỉ cần có một chữ thôi thì cả chương đều không qua xét duyệt, hy vọng thông cảm)

Luna: Người ta xét duyệt mấy truyện có mấy chữ cấm đó mọi người. Mà viết thể loại này làm sao tránh khỏi được chứ, bởi vậy tác giả chơi chiêu haha.