Vui lòng đổi server nếu không load được ảnh - Hoặc báo lỗi cho Admin nếu ảnh truyện bị die

CHƯƠNG 455: MỀM LÒNG

Dịch giả: Luna Wong

Tín Dương công chúa nói: “Đầu mối bọn họ nói chính là thân thế của Tiêu Hành?”

Ninh vương gật đầu: “Không sai, bọn họ nói Tiêu Hành là nhi tử của Tuyên Bình hầu cùng nữ nô Yến quốc, đồng thời tiểu hầu gia chân chính đã chết, là bị nữ nô giết chết, Tuyên Bình hầu treo đầu dê bán thịt chó, ôm nhi tử của nữ nô trở về nói là nhi tử của công chúa. Khi đó ta đã suy nghĩ, nếu như cô mẫu biết mình nuôi nhi tử cho người giết nhi tử mình mười bốn năm, có thể dưới cơn nóng giận giết Tiêu Hành hay không?”

Tín Dương công chúa nghi ngờ nhìn hắn: “Vì sao ngươi không có tới nói cho ta biết?”

Ninh vương nâng mâu ngắm vào trong đôi mắt nàng: “Ta nói rồi, không thôi cô mẫu cho rằng phong mật hàm vạch trần thân thế của Tiêu Hành là ai đặt ở trên xe ngựa cô mẫu?”

Tín Dương công chúa bừng tỉnh đại ngộ: “Nguyên lai là ngươi.”

Ninh vương lại nói: “Cô mẫu nhìn thấy mật hàm xong, đi tìm Tuyên Bình hầu chứng thực đi?”

Tín Dương công chúa lẩm bẩm nói: “Không sai, ta đi rồi, hắn cũng thừa nhận.”

Ninh vương tự giễu cười: “Nhưng cô mẫu chậm chạp không chịu động thủ, ta cho rằng cô mẫu mềm lòng, vì vậy ta quyết định tự mình động thủ. Đương nhiên, làm ra quyết định này không thiếu được có nhóm người kia thổi gió bên tai của ta. Phản chính cô mẫu cùng Tiêu Hành đã quyết liệt, có phải cô mẫu làm hay không Tuyên Bình hầu cũng sẽ tính ở trên đầu cô mẫu.”

Tín Dương công chúa liếc hắn một mắt: “Là bản thân ngươi cho rằng như vậy, vẫn là nhóm người kia nói?”

Ninh vương nói: “Đều có.”

Đều ăn nói đến cái phần này rồi, Ninh vương cũng sẽ không quan tâm nói thêm một chút nữa.

Hắn nói tiếp: “Ngay tại lúc sau khi Tiêu Hành chết, mấy phụ tá kia biến mất khỏi phủ ta, cũng chính là một khắc kia ta mới ý thức tới bọn họ tiếp cận ta căn bản không phải vì phụ tá cho ta, từ chỗ ta có được vinh hoa phú quý gì, bọn họ là hướng về phía Tiêu Hành. Đương nhiên, cũng có thể là hướng về phía cô mẫu hoặc Tuyên Bình hầu, Tiêu Hành tử đối với các ngươi là đả kích rất lớn, để quan hệ phu thê của các ngươi vốn cũng không thuận càng trở nên họa vô đơn chí. Bọn họ không thấy, ta lo lắng sự việc đã bại lộ, cô mẫu và Tuyên Bình hầu sẽ hoài nghi đến trên đầu của ta, cho nên ta không hành động thiếu suy nghĩ, cũng không điều tra.”

Tín Dương công chúa bén nhạy hỏi: “Vậy lần này, vì sao ngươi lại là dám giết Tiêu Hành? Là nhóm người kia lại xuất hiện sao?”

Ninh vương cười nhạt lắc đầu: “Ta cho rằng cô mẫu sẽ hỏi ta làm sao xác định Tiêu lục lang chính là Tiêu Hành, quên đi, đây không trọng yếu, ngược lại ta cảm thấy hiếu kỳ với việc cô mẫu nhận ra Tiêu Hành.”

Tín Dương công chúa đạm nói: “Cái này cũng không quan trọng.”

Ninh vương nghe ra nàng là không muốn nói, hắn trái lại không tiếp tục truy vấn, hôm nay hắn đặc biệt dễ nói chuyện, cũng không biết có phải người trước khi chết đều thiện hay không, cho nên ngược lại không có giấu diếm gì.

Bookwaves.com.vn
Hắn nói rằng: “Được, ta đây trả lời câu mới rồi cô mẫu hỏi, nhóm người kia không có xuất hiện, lần này giết hắn là chủ ý của bản thân ta, ta không phải đã đại hoàng tử của bổn năm trước nữa, ta có so thực lực với Tuyên Bình hầu phủ rồi … Mặt khác, ta cũng lo lắng cô mẫu lại đột nhiên điều tra chuyện của bốn năm trước, tiến tới tra được tới trên đầu ta, đơn giản hoặc là không làm đã làm thì làm cho chót, giết Tiêu lục lang trước.”

Tín Dương công chúa không buông tha bất luận cái một biểu tình rất nhỏ gì trên mặt hắn: “Lúc ngươi làm ra quyết định này, đã cho rằng ta chưa nhận ra hắn?”

Ninh vương hít sâu một hơi: “Phải, ta muốn giết hắn trước khi mẫu tử các ngươi nhận nhau, để Tiêu Hành cùng bí mật bốn năm trước vĩnh viễn biến mất khỏi đời này.”

Tín Dương công chúa nói: “Đáng tiếc chỉ kém một chút.”

Ninh vương cười khổ: “Đáng tiếc chỉ kém một chút.”

Tín Dương công chúa đứng dậy rời đi, trước khi đi vứt cho hắn một cái khăn sạch sẽ: “Lau mặt một chút, ngươi là hoàng tử, dù là phải đi, cũng đi thể diện chút.”

Ninh vương nhìn về phía khăn trong tay.

Đây là một cái khăn thoạt nhìn cũng không bất luận chỗ đặc biệt gì, duy chỉ có bên góc thêu một bình hoa tinh xảo, miệng bình bị gỗ nhét vào.

Tín Dương công chúa vượt qua cánh cửa, lại bỗng nhiên quay đầu, không nhanh không chậm nói rằng: “Ta có rảnh sẽ đi thăm Ninh vương phi cùng hai vị tiểu quận chúa.”

Tay nắm bắt khăn của Ninh vương căng thẳng!

Tín Dương công chúa đang uy hiếp hắn!

Hoặc thủ khẩu như bình chuyện của Tiêu Hành, hoặc, nàng lấy mạng của Sở Nguyệt và Ninh Hinh, Ninh Yên!

Tín Dương công chúa gặp xong Ninh vương, để Ngụy công công nhắn với hoàng đế, nàng về.

Ngụy công công chỉ coi như nàng nhớ lại nhi tử mất sớm, trong lòng khổ sở, nhẹ giọng đáp ứng.

“Long Nhất đâu?” Tín Dương công chúa hỏi.

“Hình như đi chơi với Tịnh Không.” Ngọc Cẩn nói.

Tín Dương công chúa nói: “Quên đi, trở về đi.”

Bookwaves.com.vn
Long Nhất chơi đủ sẽ tự mình trở về.

Tín Dương công chúa cũng không biết Long Nhất ở trong cung gây đại họa, Tiêu hoàng hậu đang sai người bắt hắn đó, toàn bộ hậu cung đều lật trời.

Tín Dương công chúa trở lại Chu Tước đại nhai, để Ngọc Cẩn hâm cho nàng một bầu rượu.

Ngọc Cẩn lấy bầu rượu đã hâm xong tới, đang muốn rót vào ly rượu, Tín Dương công chúa lại trực tiếp cầm bình rượu lên, ngửa đầu uống vài hớp.

Sắc mặt của Ngọc Cẩn hơi đổi một chút: “Công chúa!”

Vài hớp rượu mạnh đổ xuống, nóng đến ngũ tạng lục phủ của nàng đều đang thiêu đốt.
Nàng cười lạnh nói: “Giết chết a Hành không phải Ninh vương, là ta.”

“Công chúa, người uống nhiều rồi.” Ngọc Cẩn đưa tay muốn đoạt lại bình rượu của nàng.

Tín Dương công chúa dễ dàng tách tay nàng ra, ngửa đầu lại uống mấy ngụm lớn, lần này uống có chút gấp, sặc nàng nước mắt ứa ra.

“Ninh vương để người tạt dầu hỏa ở Quốc Tử giám, lại thắp một ngọn nến trên dầu hỏa, chỉ chờ ngọn nến đốt sạch, liền có thể đốt dầu hỏa. Ta phát hiện, Ngọc Cẩn, ta liếc mắt đã phát hiện. Ta dập tắt ngọn nến đó.”

Ngọc Cẩn theo nàng nói rằng: “Tắt là tốt rồi.”

“Ngươi hãy nghe ta nói hết.” Tín Dương công chúa tự giễu cười nói, “Sau đó ta càng nghĩ càng giận, thân sinh mẫu thân của hắn giết chết nhi tử ta, ta lại thay nữ nhân kia nuôi nhi tử mười bốn năm, ta có lỗi với hài tử đã chết đi kia! Ta muốn giết hắn! Ta muốn nói chân tướng cho hắn biết, sau đó giết hắn!”

Ngọc Cẩn: “Công chúa…”

Tín Dương công chúa cười nhạt: “Kỳ thực ta sớm đã nhận thấy được có người để mắt tới hắn, cái loại không có hảo ý, không cần ta động thủ, có thể hắn cũng sống không được lâu lắm, nhưng ta chính là hận! Ta muốn tự tay hủy hắn!”

Ngọc Cẩn khuyên nhủ: “Công chúa, người chớ uống nữa…”

Tín Dương công chúa nào chịu nghe nàng: “Vì vậy ta lại trở về Quốc Tử giám, ta ngăn hắn ở Minh Huy đường, ta nói cho hắn hết thảy chân tướng… ợ!” Tín Dương công chúa ợ rượu, đáy mắt có men say nhè nhẹ, “Nhìn hắn tan vỡ từng chút từng chút ở trước mặt ta, trong lòng ta vui sướng cực kỳ! Ta đích thân hủy hắn… Ta hủy hắn…”

Nước mắt của nàng rơi xuống từng viên to.

Ngọc Cẩn nhìn Tín Dương công chúa khó chịu đến không kềm chế được, trong lòng một trận co rút đau đớn, nàng nghiên thân thể, nhẹ nhàng ôm Tín Dương công chúa vào ngực mình, để đầu của nàng dựa vào ngực mềm mại của bản thân: “Nhưng cuối cùng công chúa lại cứu hắn, không phải sao?”

Ngọc Cẩn rất rõ ràng, nếu Tín Dương công chúa muốn hắn chết thật, hắn không có khả năng còn sống đến bây giờ.

Tín Dương công chúa đẩy ngã ý chí của hắn, hạ mông hãn dược cho hắn, đốt lửa.

Như vậy hắn đã trốn không thoát.

Hai người bọn họ có thể chuộc tội cho hài tử đáng thương dưới lòng đất kia rồi.

Chỉ là, nàng mềm lòng.

Thanh phiếu đảo kế thì, nguyệt phiếu đừng lãng phí