Vui lòng đổi server nếu không load được ảnh - Hoặc báo lỗi cho Admin nếu ảnh truyện bị die

CHƯƠNG 136: LẠI CHẾT MỘT NGƯỜI

Dịch giả: Luna Wong

Một câu nói, hai người trong phòng đều đứng lên.
“Cái gì?” Cảnh Nhược Hi có chút hoài nghi mình nghe lầm: “Ngươi nói cái gì?”
“Nhân sâm tinh lại giết người.” Hoa Hành Phong nói: “Ngay bên ngoài thôn.”
“Giết ai?” Cảnh Nhược Hi vội nói.
“Là một thôn dân chuẩn bị tiến cánh rừng nhặt chút củi lửa.” Hoa Hành Phong nói: “Ngay bên ngoài thôn, thiếu gia bọn họ đã tiến đến.”
“Mang ta đi.” Cảnh Nhược Hi vội nói: “Vừa đi, vừa nói cho ta nghe một chút.”
Hiện trường hung án thu thập chứng cớ thật là một chuyện phi thường trọng yếu. Nơi đó có tất cả tài liệu và chứng cứ hung thủ lưu lại trực tiếp, trong mắt người bình thường có khả năng thường thường không có chuyện gì lạ, ở trong mắt của pháp , vẫn là rõ ràng viết ra hung thủ là ai.
Chỉ là tiếc nuối, thông tin tin tức của niên đại này quá không phát triển, từ án tử phát sinh đến nàng đi tới hiện trường, đó cũng không biết là qua bao lâu, có bao nhiêu người tới tới đi đi ở đó, hầu như đều đã là một hiện trường bỏ hoang, càng miễn bàn Diệp Trường An luôn muốn để cho nàng tra một ít bản án cũ năm đó, càng đến hồ sơ đều phủ đầy bụi, hiện trường càng đã thương hải tang điền.
Nhưng lúc này đây là mới mẻ, vừa mới phát sinh, Cảnh Nhược Hi xoa tay, lại có chút cảm giác kích động.
Hoa Hành Phong lên tiếng, mang theo Cảnh Nhược Hi ra viện tử, phía bên ngoài viện còn đứng một người, là người địa phương, được gọi tới dẫn đường. Dù sao Hoa Hành Phong cũng là người bên ngoài, kỳ thực cũng không biết đường, cũng cần người khác đái lĩnh.
Người nọ thấy Cảnh Nhược Hi đi ra, vội vã đi đầu đi ở phía trước, vừa đi, vừa nói: “Đại nhân bảo ta nói sự tình cho Cảnh cô nương biết, người chết tên Vương Hưng, cùng hai người khác trong thôn, sau khi vào làng từ cánh rửng nhỏ, liền phân tán ra nhặt củi đốt. Vừa nhặt, vừa nói chuyện lớn tiếng. Hàn huyên một hồi, hai người khác phát hiện sao nãy giờ người nọ không nói gì, trong lòng kỳ quái, sợ hắn gặp phải chuyện gì.”
Lúc này Cảnh Nhược Hi đột nhiên chen miệng nói: “Sẽ gặp phải chuyện gì?”
Bookwaves.com
“Đây không dễ nói, trong rừng có rất nhiều trạng huống đột phát.” Người kia nói: “Tỷ như gặp phải rắn, còn có bố trí bẩy rập đi săn, hay bị cây già làm vấp phải ngã xuống, nói chung tình huống gì cũng có. Bọn họ hô vài tiếng không thấy trả lời, liền sang đó tìm.”
“Nhưng đến chỗ Vương Hưng nhặt củi, lại xa xa liền thấy một cái bóng, cái bóng kia như là người, lại không giống như người, thực sự vương thứ đồ như sợi dây siết cổ Vương Hưng. Bọn họ sợ hãi, ngã trong rừng, chờ đứng lên từ dưới đất lượm gậy gộc lấy can đảm muốn đi cứu người, cái bóng kia đã tiêu thất.”
“Trong nháy mắt đó, hai người bọn họ đều tưởng ảo giác. Nhưng đi vào vừa nhìn, Vương Hưng đã chết. Trên cổ…”
Người nọ nói đến đây ngừng lại, hít một hơi lương khí: “Trên cổ của Vương Hưng, siết một sợi dây màu đỏ, sợi dây kia thôn dân địa phương đều rất quen thuộc, chính là cái loại dây dùng để cột vào nhân sâm.”
Biểu tình của Hoa Hành Phong đổi đổi: “Trước mấy người, cũng là bị sợi dây này siết chết?”
“Đúng vậy.” Người kia nói: “Thôn dân đều nói…”
“Nói cái gì?”
“Nói là nhân sâm nghìn năm đã tu luyện thành hình người, vốn có ở trong rừng sâu núi thẳm sống tiêu diêu tự tại, là có thể tu luyện thành tiên. Nhưng bây giờ bị đào lên, phá sát giới, tu luyện cũng hủy, nên ghi hận chúng ta, muốn giết người trả thù.”
(Luna: Vậy tại sao giết thôn dân đầu tiên với hai ông lính và ông tri huyện???)