Chỉ Diên Đoạn Thừng

Lượt xem: 3
5 giờ trước
Bạn có thể sử dụng mũi tên trên bàn phím để qua chương
Cấu hình
Báo cáo
Lưu truyện

CHƯƠNG 33: GIỤC HÔN SỰ

Hai đời người, hai đời người rồi lần đầu tiên nàng khóc thống khổ như vậy. Đời trước bị người cười nhạo không nương không cha sau lưng nàng cũng không khóc; bị trượng phu không xem mình là thê tử nàng cũng không khóc; bị phu gia, hạ nhân xem thường nàng cũng không khóc; bị trục lý cùng nhau bắt nạt nàng không khóc; trượng phu muốn nạp thiếp nàng cũng chỉ ấm ức một chút, oán hận một chút; bị bắt đi chém đầu nàng cũng chỉ đỏ vành mắt, rơi và giọt nước mắt vì tức giận cùng bất lực. Nhưng đều chưa từng khóc hung như thế này.

Đến giờ khắc này rồi Cao Thiên Tứ còn có gì để hoài nghi nữa chứ. Thấy nàng đối mặt với mình vẫn thản nhiên cười nói vui vẻ, siểm nịnh, hắn chẳng bao giờ nghĩ đến việc nàng trọng sinh cả. Đổi lại là hắn, nếu bị người đối xử như vậy trọng sinh gặp lại, dù có không tính toán thì cũng sẽ không thể thản nhiên đối mặt với đối phương được đâu.

Cao Thiên Tứ ngồi im đó, mím môi nhìn Bạch Tịnh Thuần bụm mặt khóc rất to, rất lâu. Thời gian cứ trôi qua từng chút, tiếng khóc chậm rãi nhỏ dần, biến thành tiếng nức nở. Chỉ nghe nàng ách thanh hỏi: “Nếu vậy, ngươi có thể, có thể hối hôn không?” Dù sao cũng chung sống ba năm rồi, lúc này bí mật đều đã lộ nàng cũng không cần thiết tiếp tục sử dụng kính ngữ để vuốt mông ngựa nữa.

A, nói tới nói lui nàng vẫn là muốn hủy hôn. Bất quá nhớ lại bản thân muốn bù đắp cho nàng, không phải muốn ép uổng nàng vì thế hắn khó khăn nuốt một ngụm nước bọt đắng chát xuống cổ họng. Khàn giọng nói một chữ “được” nặng tựa nghìn cân.

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp

Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.