7.
Ngọn lửa lách tách lập lòe trong đêm đen, phản chiếu vào đôi mắt trống rỗng, cứ như ngay cả những tro tàn còn sót lại cũng đang thiêu đốt bản thân mình để thắp sáng bóng tối sâu thẳm kia.
Tôi chẳng nói gì, cứ thế ôm đầu gối ngồi xổm dưới đất nhìn đốm lửa bập bùng rồi tắt lịm. Cho đến khi ngay cả không khí cũng chẳng còn vương chút ấm áp nào của ngọn lửa, tôi mời từ từ đứng dậy.
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp
Lời nhắn từ Mieu Mieu Thich Viet: Góc của Miêu Miêu: Lên bù xong hẹn! Ngoài ra... vốn dĩ không định nói nhưng, nhân tính phức tạp hơn trắng, đen và xám. Còn tình huống, kẻ uống nước mới biết nước nóng lạnh, cho dù cùng hoàn cảnh cũng chưa chắc sẽ có lựa chọn giống nhau.
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.