Chương 37: Có mắt không biết vàng nạm ngọc
Xong rồi! Hứa Dĩ Thiên cùng Trần Quy Thạc thở dài trong lòng, nguyên bản vừa nghe được sẽ thả bọn hắn rời đi thì thở phào, sau lại bởi vì lời nói của Ngưu Hữu Đạo mà tâm tình mãnh liệt trầm xuống, không cần đoán nhiều, khẳng định là Tống Diễn Thanh không có xương cốt(ý nói mềm yếu), khai hết mọi chuyện, nếu không Ngưu Hữu Đạo làm sao có thể giảng tình cảm như vậy được?
Tống Diễn Thanh đem loại chuyện bí mật này nói ra, tương đương với để Ngưu Hữu Đạo nắm lấy nhược điểm của Thượng Thanh tông, trở về hai người cũng không biết nên báo cáo như thế nào cho Đường Tố Tố, sợ là làm cho Đường Tố Tố thẹn quá hoá giận a!
Viên Cương giơ tay chém xuống, dùng chủy thủ cắt đứt dây thừng trên người Trần Quy Thạc, đá một cước vào phía sau lưng Trần Quy Thạc, đạp cho Trần Quy Thạc lăn lông lốc xuống bậc thang.
Đợi Trần Quy Thạc bò lên nhìn lại, con ngươi bỗng nhiên co rụt lại, mặt mũi tràn đầy hoảng sợ, chỉ thấy một đạo hàn quang tại trên cổ Hứa Dĩ Thiên xẹt qua, nhiệt huyết phun ra.(máu nóng phun ra)
p/s : Để giảm bớt chút máu tanh thì phần máu me sẽ để hán nôm không dịch thuần việt nhỉ ?
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.