Hạnh phúc vô hình
Chap 30: Hạnh Phúc Vô Hình
Tác giả: Quỳnh Lê
Vào xưởng rồi, nằm xuống kế bên Diễm rồi mà sen vẫn không sao ngủ được, nghĩ đến My sen thấy tức giận vô cùng, sen bặm chặt miệng và hai tay lấy gồng nắm chặt áo mình, bao nhiêu tức giận trong người mà không thể xả ra được khiến sen như muốn bật khóc. Sen giận mình ngốc quá, chẳng mở miệng mà đối đáp hay chất vấn My được lời nào để đòi lại công bằng cho mình hay ít nhất cũng chửi My một trận cho hả giận vì sen là người bị hại mà.
Vậy mà đứng trước những lời lẽ của My, sen chỉ cảm thấy sốc và vì tức quá mà trở nên á khẩu luôn. Nhớ lại lúc Chánh vạch trần việc làm của My, My đã tỏ ra là bản thân sợ đến nỗi không nói được lời nào, vậy mà khi chỉ có My và sen thì My lại trưng ra bộ mặt hoàn toàn khác như vậy. Là My hai mặt hay do sen quá ngây thơ?
Giấc ngủ trưa ngắn ngủi đó trôi qua nhanh chóng mà hai mắt sen cứ thao láo nhìn lên trần nhà xưởng, đột nhiên gương mặt của anh bảo vệ xuất hiện trước mắt sen, sen hơi ngạc nhiên khi anh ta còn nhướng mày thắc mắc sao sen không ngủ trưa. Sen xem như không thấy và từ từ nhắm mắt lại rồi nghiêng nhẹ đầu qua một bên. Sen không biết anh ta có phải là ma hay không mà cứ xuất hiện trước mặt sen hoài luôn ấy, sen bây giờ thật sự thấy không thoải mái.
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.