Hạnh phúc vô hình
Mặt Chánh vui vui, nụ cười trên môi không ngừng tắt dù sau nụ hôn đó anh đã buông Diễm ra. Trên mặt hiện rõ nét tự mãn của anh, vẻ đắc chí cùng với thái độ không chút gì là có lỗi vì hành động khiếm nhã vừa rồi khiến Diễm sau giây phút ngạc nhiên thì cơn điên đang từ từ sục sôi trong lòng. Diễm cắn môi và liếc Chánh, Chánh phì cười vì lại thấy đáng yêu.
-Còn cười được sao? Anh còn cười được sau khi làm trò này hả? Sao anh dám?
Diễm đưa tay lên lau lau chùi chùi khiến má bị hôn đỏ dần lên, Chánh vội nắm tay Diễm lại, Diễm vùng tay ra nhưng Chánh nắm càng chặt hơn. Bàn tay còn lại cũng nắm đè lên tay Diễm như muốn nói Diễm hãy bình tĩnh một chút vì một chút nỗi lòng của anh, anh muốn Diễm biết.
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.