Hạnh phúc vô hình
Chap 7: Hạnh Phúc Vô Hình
Tác giả: Quỳnh Lê
Gió miên man đang thổi nhè nhẹ, mang theo mùi thơm từ trên người anh tràn vào khắp buồng phổi của sen. Sen hít một hơi dài, khoan khoái cảm nhận và mỉm cười khi nhận ra khoảng cách giữa anh và sen như gần hơn chút nữa, mà không, như chẳng còn khoảng cách nào nữa thì đúng hơn. Vòng tay sen có lúc như không hề có chủ đích đã ôm chầm ngang qua eo anh, anh mỉm cười, và khi sen chợt nhớ ra, sen rút tay ra thì anh lại phì cười thêm lần nữa, cô bé nhỏ sau lưng anh vẫn còn nhát dữ lắm.
Sen chào anh khi cả hai chia ra đi vào nhà thờ, sen đi lên những bàn trên cùng gần cung thánh nhất thì anh lại chọn ngồi ngay góc cuối của giáo đường. Đã vào đến nhà thờ, cha xứ đang làm lễ nên sen tập trung cho buổi lễ mà cố gắng không để mình phân tâm vì anh.
Đến khi rước lễ thì anh cố tình đi sớm để được đi ngang hàng song song với sen, sen cúi nhẹ mặt mỉm cười khi nhận ra anh và cảm giác cứ như chỉ có hai người trong giáo đường lớn này. Anh đã nghiêm túc biết bao khi nhận bánh thánh, sen tự thấy có chút xấu hổ vì sự phân tâm vừa rồi của mình, sen nghiêm và chú tâm hơn.
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.