Giờ thì Hoài đã có cái kẹp tóc nhỏ mà mình mong ước. Nhưng khi cầm nó trên tay, với ánh mắt chăm chú, thì sự vui thích lúc trước đã biến đi đâu mất. Đó đơn giản chỉ là một món đồ rẻ tiền, xấu xí, hoàn toàn đi ngược lại với mớ trang sức hào nhoáng của nàng. Ấy đã không còn lấp lánh dưới nắng sớm khi được ai đó cài lên; nó mang màu ủ rũ cùng tẻ nhạt, cùng vài hạt nhựa được đính lên đã rơi mất. Nàng nhìn thấy những khoảng trống đó, khi trên trời không còn gợn mây, mặt trời chiếu vuông góc, còn nóc sân thượng thì nóng bỏng cả chân.
Quý không đến nhà Hoài thêm lần nào nữa. Khi những hoa mười giờ bên ban công chết khô rũ rượi, thì nàng đã nhận ra: giữa hai người có gì đó đã đổi khác. Nó đã âm thầm bắt đầu khi họ ngưng đề cập về đối phương. Với nàng, có vẻ như mối quan hệ này đang tiến triển đến bậc cao hơn; ta không nhất thiết cầu khẩn người kia luôn quan tâm hay bày tỏ mọi điều mình nghĩ. Nàng tự nhủ. Đây chưa chắc là điều xấu, bởi họ đã quá hiểu nhau, biết đối phương cần và muốn điều gì. Lẽ nào khi ta đổi thay một chút là đủ để họ không thương yêu nữa? Hoài tìm cách trấn an mình, để không phải gọi cho Quý rồi ra lệnh cho anh đến đây ngay lập tức chỉ vì muốn.
Nhưng họ hiểu nhau đến đâu? Liệu anh có biết nàng ghét tiếng nhạc từ cái radio trên xe mà ba mẹ hay mở lúc đưa đón nàng đi học không? Và nàng có biết anh ghét chương trình phim trinh thám kinh khủng, còn nàng thì dành hàng giờ đồng hồ khi ở nhà anh để xem nó? Nếu đã thấy hết bề nổi của nhau, người ta sẽ mặc định là mình đã biết chút ít gì đó; hay nàng cần gì hơn? Một thứ vượt trội mà không người nào khác ngoài hai đứa biết?
Tháng 2 năm 2013.
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.