Lời Tự Sự Cuộc Sống
Tên: "Cái ôm đến thanh xuân."
Nếu cánh bướm kỉ niệm cuối cùng cũng vụt tan, liệu chúng ta còn có thể gặp lại?
Năm tháng ngắn ngủi ấy ôm trọn tâm trí trẻ thơ, chiếm cứ một phần của trái tim không nguôi ngoai, lưu giữ những tình cảm đơn thuần mà thời gian đã lấy mất.
Ước mong được một lần nữa ôm lấy, dù hình dáng ấy đã trở nên xa lạ, đặt giữa hai trái tim là một khoảng cách "thời gian". Thứ mong ước ấy vẫn vẹn nguyên hình hài, như cách một đứa trẻ thường làm, dù có lẽ, nó chẳng đem lại giá trị hay ý nghĩa nào. Xin hãy cho phép tôi được ôm lấy bạn, để chắc rằng bạn vẫn đang ở đó.
Người bạn cũ, hay người quen đã lạ, tôi chỉ mong bạn vẫn ổn, và sống tốt cuộc đời của bản thân, như lời nguyện mà chúng ta từng gửi trao, dù đã không còn "chúng ta" của ngày cũ.
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.