Lời Tự Sự Cuộc Sống
Tên: "Trăng đêm nay thật đẹp."
Những sợi dây đằng quấn quanh cơ thể, một vòng lại tiếp một vòng, chẳng biết từ lúc nào đã gắt gao cuốn chặt. Tôi vốn dĩ muốn vẫy vùng phản kháng, dẫu biết đó có lẽ chỉ là vô vọng giãy dụa.
Ánh sao băng lộng lẫy rồi chợt tàn, trong chớp mắt tôi dường như thoát được, giây cuối cùng lại vẫn cam nguyện từ bỏ, mặc bản thân cùng người trầm luân đáy vực.
Tôi ngỡ tình như lời ca mỹ lệ trong bài hát của người ngâm thơ rong, đến tận phút tan hợp vẫn cho rằng cả hai đều ôm ấp trong lòng vầng trăng tròn, nào ngờ mộng nát, thiêu thân tàn trong lửa, mới nhận ra người vốn dĩ, chưa từng gieo ước thề. Hóa ra tất cả, chỉ là tôi viễn vong vọng tưởng.
Giữa mơ màng tôi bừng tỉnh chân thật, nơi cõi lòng cằn cõi chỉ để lại nắm tro, chẳng còn chút ánh lửa dù nhỏ nhoi mờ mịt. Trong đống đổ nát tang hoang nơi thế giới chỉ hai màu đen trắng, tôi co rúm người ôm lấy hư vô, mặc bản thân bị bóng tối nuốt trọn.
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.