Nợ Một Chữ Tin

Lượt xem: 14
3 tháng trước
Bạn có thể sử dụng mũi tên trên bàn phím để qua chương
Cấu hình
Báo cáo
Lưu truyện

Người xưa có câu “Nắng tháng Ba, chó già lè lưỡi”. Cái nắng đầu hè ở vùng trung du gay gắt đổ xuống những mái tôn thấp tè, nung nóng những bức tường gạch chưa trát, làm bốc hơi chút độ ẩm cuối cùng còn sót lại của mùa xuân, để lại một không bầu khí bụi bặm.

Ở thôn Đoàn Kết, cái nóng của thời tiết dường như cộng hưởng với cái nóng trong lòng người. Những mâu thuẫn âm ỉ bấy lâu nay, bị kìm nén bởi cái rét đài hay mưa phùn, giờ đây gặp nắng to liền nứt toác ra, tanh bành như những vết nẻ trên mặt ruộng khô hạn.

Khu đất giáp ranh giữa nhà thằng Phúc và nhà thằng Lộc nằm ở ngõ Chùa. Hai anh em ruột, nhà xây sát vách nhau, chung một cái sân, chung một lối đi.

Ngày xưa, khi bố mẹ còn sống, cái ranh giới ấy chỉ là hàng dâm bụt đỏ rực, ai bước qua cũng được. Nhưng giờ bố mẹ khuất núi, tấc đất trở thành tấc vàng. Giá đất ở Đoàn Kết đang rục rịch tăng theo cơn sốt đất ảo của huyện. Mỗi mét vuông là một cọc tiền, là sĩ diện, là sự thua thiệt không thể chấp nhận được.

Giữa trưa nắng chang chang. Phúc, thằng anh, cởi trần trùng trục, mồ hôi nhễ nhại, tay cầm cái bay xây dựng. Hắn đang chỉ đạo thợ xây một bức tường rào mới, chạy dọc theo lối đi chung. Nhưng vấn đề là, cái móng tường ấy lấn sang phần sân nhà Lộc đúng một viên gạch. Hai mươi phân.

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp

Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.