Sáng hôm sau, số dân làng còn ở lại thay nhau vào khu rừng già để tìm kiếm những người tò mò tối qua. Mặc dù đã cố căng mắt lùng sục hết thảy toàn bộ gốc cây bụi cỏ nhưng vẫn chẳng thấy bóng người. Những vệt máu trải dài tối qua cũng biến mất không một chút dấu vết. Kỳ lạ là không một ai trông thấy ngôi làng xác chết như lời A Phò tiều phu đã nói trước đó, cũng chẳng còn thấy bóng dáng anh ta đâu. Bà lão Phù Dung thì lại nghĩ khác, khu rừng này bao phủ một tầng oán khí dày đặc mà bằng mắt thường không thể trông thấy, chứng tỏ đám người kia không chừng đã lành ít dữ nhiều rồi. Nghe trong không khí vẫn còn đọng lại mùi tinh huyết, tuy chỉ thoáng qua nhưng vẫn đọng lại ở mũi. Khi đã quan sát tình hình một lúc lâu, nhận thấy nơi đây không còn an toàn nữa. Phù Dung cất tiếng với vẻ nghiêm trọng:
– Không xong rồi, đám người kia cơ bản là đã chết sạch, mọi người thử ngửi kĩ xem có nghe được mùi máu tanh không?
Những người ở đó hít lấy hít để, quả nhiên có chút mùi máu tanh ở đâu đó thoang thoảng truyền vào mũi của họ. Già làng thắc mắc hỏi:
– Nhưng tại sao họ lại chết chứ? Rõ ràng có cả tri huyện Đinh Lâm và đám tay sai tinh nhuệ của ông ta kia mà? Có lý nào lại chết như vậy được.
Bà Lão không nói gì nhiều, liền tiến thẳng một mạch tới chỗ cái giếng cổ kia, tay vận lực đẩy văng hòn đá to đang đè lên trên miệng giếng. Hòn đá được dời ra lập tức một mùi máu hòa cùng mùi xác chết xộc thẳng vào mũi, khiến ai nấy cũng lợm cổ, có người còn nôn hết ra ngoài.
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.