- Tao đã nói bao nhiêu lần rồi? Không được đụng đến chất cấm! Mày coi lời tao như không đúng không thằng kia? – Cha của Trân nổi đóa đánh Dũng (người giang hồ).
Người ấy không nói chỉ chịu trận, cứ từng đấm tới đánh gục là lại đứng lên. Không một tiếng nào bật ra từ trong miệng hắn ta. Hôm nay hắn chai lì, lầm lầm và không còn giữ được vẻ cao ngạo như mọi ngày nữa.
- Lần này tao bảo lãnh mày biết bao nhiêu tiền không? Mày tham để làm gì? Bảo kê thôi cũng đủ sống! Mày có thiếu thốn gì đâu mà buôn bán mấy cái đó. May cho mày mấy thứ đó chỉ là kẹo thôi, nếu nó là ma túy thì mày chỉ có đi đầu thai kiếp khác.
Nói xong ông còn bồi thêm một cú đá rất mạnh khiến Dũng không còn sức đứng dậy nổi nữa. Trước khi bỏ đi ông nói vọng lại: “Mày sẽ không còn cơ hội nào nữa đâu. Từ này về sau tự mà lo cho bản thân mình!”. Nói xong ông thở dài rồi bỏ vào xe ô tô. Mẹ Trân hỏi:
- Từ nay về sau anh sẽ không nhúng tay vào chuyện giang hồ nữa. Anh chỉ muốn kinh doanh đàng hoàng thôi. Thằng Dũng nó vẫn còn đứng tên một cái quán bar, chắc là sẽ đủ sống.
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.