Cuối cùng ngôi nhà mà Triết tài trợ cho chính quyền xây lên cũng đã được khánh thành, một lần phát tâm mà như trời cho vậy. Đúng là một sự may mắn từ trên trời rơi xuống và lan tỏa được cho mọi người cùng hưởng cái lộc trời cho. Số tiền còn dư Triết dành dụm một ít, còn lại thì góp cùng Du, Đại và Linh cùng xây lại sân tập cho cả bọn cùng hướng đến giải đấu sắp tới.
Ngôi nhà tình thương được quản lý bởi ủy ban phường, mọi người có hoàn cảnh khó khăn, cơ cực đều có thể xin đăng ký và ở ngay. Linh và mẹ cũng chuyển đến đây sinh sống luôn để tiện trông coi những em nhỏ, cũng là cơ hội tốt để có thể giáo dục các em thành những con người tốt sau này và không còn phải lêu lõng nữa.
Mọi chuyện dần trở lại yên bình, gần đây không còn vụ án nào xảy ra nữa. Các người bạn cũng chuyên tâm hơn vào việc phát triển bản thân, rèn luyện võ thuật và cả kĩ năng bốc thuốc chữa bệnh nữa. Mọi kĩ năng đều ngày càng hoàn thiện hơn và hứa hẹn một phiên bản mới hơn cho các thiếu niên của chúng ta.
Bỗng trong một đêm mưa giông kéo đến, buổi chiều ấy khi đang còn tập luyện mọi người còn thấy trời quang mây tạnh và không có dấu hiệu gì của giông bão cả. Có nào ngờ, cơn mưa kéo đến bất chợt làm cả bọn phải ở tạm nhà thầy Hương buổi tối đó không thể về nhà. Mọi người đều mệt lã người nhưng cũng vui vẻ nhờ vào bữa cơm ấm cúng sum họp.
Trong bữa cơm với thầy, chắc hẳn là những bữa cơm vừa ăn và vừa được dạy. Các bạn trẻ rất thích nghe thầy Hương kể chuyện và đúc kết lại những bài học kinh nghiệm mà thầy đã trải qua biết bao nhiêu năm sóng gió cuộc đời. Tuy nhiên để dạy cho những đứa trẻ mới mười mấy tuổi đầu thì có đôi phần là chưa hiểu hết được, nhưng không nói thì lại sợ những đứa học trò tốt tính lại mắc phải những sai lầm không đáng có:
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.