Em tôi đó gọi em cho thân mật
Bởi dù gì cũng có xa lạ nhau đâu
Tôi trót yêu trót đâm đầu thì chịu
Những cũng đáng tình hơn đời lắm bể dâu.
Những hỡi ơi! Em giận tôi rồi
Nhiều điều buồn mà tôi chưa kip nói
Có phải điều gì khiến em nghĩ vu vơ
Để quyết xẻ duyên tình làm đôi ngã.
Khi ta yêu
Một bông hoa cũng làm lòng rực rỡ
Chút mưa phùn cũng đã mềm lòng nhau
Chút nắng nhạt cũng làm ta bùng cháy
Chút chạm tay cũng làm thời gian như ngừng lại.
Chết chưa? Có phải vì yêu quá gấp
Nên đến khi cần lại chạy chẳng kịp phanh
Đến khi cần chậm thì đã quen đà luật hấp dẫn
Nên thành ra đập mạnh hai trái tim lành.
Khi ta giận
Cả vườn hoa chẳng còn gì hương sắc
Mưa càng nhiều càng gợi nỗi sầu đau
Là khi nắng cũng chỉ còn một màu
Màu của lòng, của tiết người bực bội.
Phải làm sao người ta mới hết giận?
Tôi đâu giỏi dỗ dành em ơi...
Tôi có thể góp văn dài cho đời
Rồi lại ngập ngừng trước em lời ngắn cụt.
Em tôi ơi! Đừng xa nữa được không?
Tình yêu này cả hai đều cần có
Khi trên đời đã quá nhiều đau khổ
Chỉ có anh và em để tựa vào.
Ta không còn là những đứa trẻ
Biết rõ trên đời sinh ra để yêu nhau,
Sao đành đoạn cưỡng cầu chi em hỡi
Chẳng lẽ vì mệt mỏi mà cô đơn cả đời!
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.