Chỉ Diên Đoạn Thừng
CHƯƠNG 5: NGÀY QUY NINH
Tiền Tuyệt Dư thấy tức phụ nhìn chiếc vòng vàng cũng chỉ nghĩ là nàng thích chứ không biết nàng thất thần nhớ lại chuyện kiếp trước nên đã đưa tay cầm lên, cân nhắc phân lượng. Nga, xem ra rất đắt đây, nhưng hắn vẫn mua được, cùng lắm thì chi phí ăn mặc của hai tháng này bớt lại một chút vậy. Hắn đưa vòng cho hỏa kế nói: “Gói lại cho ta.”
Bạch Tịnh Thuần vốn đang không hiểu trượng phu muốn làm gì, nhưng vừa nghe nàng vội ngăn lại: “Khoan đã.” Nàng đoạt vòng về tay cầm lấy, ánh mắt không hiểu nhìn Tiền Tuyệt Dư. Tuy mới gả được hai ngày nhưng nàng xem như nhìn ra chút chuyện ở Tiền gia. Mọi người trong Tiền gia chi tiêu rất rộng rãi trừ trượng phu cùng bà bà nàng. Nhưng bà bà cũng không chi tiêu tiết kiệm như trượng phu của nàng.
Đừng nhìn thấy trên người hắn ăn mặc y quan hoa lệ thế này, kỳ thực đều là cho người ngoài xem. Những kiện y phục mà người ngoài không nhìn thấy được của hắn, tỷ như tẩm y, trung y, đan y đều cũ đến bay màu, có cái cổ áo còn sờn rách nhưng hắn cũng không bỏ mà là để người thay phần sờn rách kia bằng vải mới. Những ngoại bào hắn mặc này chỉ mặc một năm thôi, năm sau sẽ may mới, nhưng đồ cũ cũng không bỏ mà mặc ở trong phủ hoặc mặc xuất kinh. Đây là chuyện nàng để Thẩm thị đi nghe ngóng từ trong miệng một bà tử giặt đồ trong trạch mới biết được.
Hắn cùng nàng đi ăn cũng thế, từ hôm qua đến giờ đều là ăn ven đường thôi. Đây chứng tỏ là thu không bằng chi buộc hắn phải thắt chặt chi tiêu. Đã như thế, nàng làm sao nỡ mua một món đồ cực đắt, đã thế còn không thể đeo ra ngoài nữa chứ.
Bên tai nàng vang lên âm thanh kinh ngạc của Tiền Tuyệt Dư: “Làm sao vậy, không phải nàng thích sao?”
“Không phải, thấy lạ nên nhìn nhiều hai mắt mà thôi. Cũng chẳng đeo được mua chính là phí phạm.” Bạch Tịnh Thuần thu hồi tiếc nuối, ép mình nhịn đau đặt vòng xuống, sau đó lại chuyển ánh mắt của trượng phu sang thứ khác, “Tướng công xem, cái kia thế nào?”
Tiền Tuyệt Dư đưa đường nhìn sang phía tay của nàng chỉ. Hắn thấy được một vòng tay mã não, cầm lên hỏi: “Nàng nói cái này sao?”
“Phải a.” Bạch Tịnh Thuần nhận lấy vòng mã não cho vào trong cổ tay, mỉm cười hỏi: “Thế nào? Đẹp không?” Nhưng đáy mắt lại có một tia luyến tiếc liếc về phía của chiếc vòng tay kia. Dù sao thì đời trước chính vì thích nó nên dù đắt cỡ nào cũng dùng đồ cưới để mua mà. Còn đeo chưa được bao lâu đã bị Cao Thiên Tứ mua lại. Nói không tiếc chính là lừa người dối mình.
Chút biểu tình nhỏ này Tiền Tuyệt Dư không phát hiện được vì bị nàng chỉ đông chỉ tây làm cho rối loạn đầu trận tuyến. Hắn gật gù nhìn chiếc vòng trên cổ tay nàng: “Nàng thích thì mua đi, lại chọn thêm vài món.”
Bạch Tịnh Thuần vui vẻ gật đầu, tháo chiếc vòng ra đưa cho hỏa kế nhờ đóng gói. Công phu nàng nói với hỏa kế rồi quay lại đã thấy được Tiền Tuyệt Dư nhìn một hoa điền cài sau tóc rất đẹp. Hắn muốn mua cho bà bà sao? Tính toán kiểu trang sức đó cũng không phải độ tuổi của bà bà có thể đeo Được rồi, nể mặt hắn tốt với nàng, nàng lấy lại vòng tay từ hỏa kế, đổi thành cái hoa điền đó.
Tiền Tuyệt Dư phì cười nói: “Sao không mua cả hai?”
“Chọn cho cả bà bà một cái nữa.” Bạch Tịnh Thuần không đáp mà lại đưa mắt nhìn lướt qua những trang sức trên bàn trước mặt.
Tiền Tuyệt Dư cầm hai đôi khuyên tai lên, lấy một chiếc ra đặt bên tai nàng so so: “Nàng đeo cái này đẹp.”
“Thật sao? Vậy mua.” Bạch Tịnh Thuần rất phối hợp, nụ cười trên mặt cũng sâu hơn, thoáng cái chiếc vòng vàng kia cũng không còn trong trí nhớ của nàng nữa.
“Đeo thử trước.” Tiền Tuyệt Dư tri kỷ khom người giúp Bạch Tịnh Thuần đeo khuyên tai. Hai người đứng sát nhau, tư thế rất thân mật, khiến mặt của Bạch Tịnh Thuần đỏ lên, nàng vội vã cúi đầu xuống giấu đi tâm tình kích động.
Đời trước lúc chăm Cao Thiên Tứ bệnh nàng cũng cùng phải đỡ hắn lên giúp hắn thay y phục bị mồ hôi ướt đẫm cũng có cự ly gần với hắn như thế. Nhưng lúc đó bận rộn lại mệt mỏi nào có tâm tư nghĩ mấy thứ linh tinh này chứ, chưa kể đến sớm đã biết hắn có người trong lòng nên nàng đã sớm chuẩn bị trước tâm lý sẽ không động tâm rồi.
Nhưng lúc này lại khác, nàng. . .nàng. . .
Tiền Tuyền Dư đeo xong, lui một bước ngắm nhìn tiểu tức phụ của mình, khen một câu: “Rất hợp. Mua.” Nói xong hắn đưa hai đôi khuyên tai còn lại trong tay cho hỏa kế nói: “Đóng gói.”
“Mua tận ba đôi a?” Bạch Tịnh Thuần trợn to con mắt không tin được.
“Ân, nàng một đôi, nương một đôi, cô cô một đôi.” Tiền Tuyệt Dư đáp xong thì giữ cái tay đang muốn tháo khuyên tai của Bạch Tịnh Thuần lại, “Không cần tháo cứ đeo thế đi.”
Bạch Tịnh Thuần nhu thuận gật đầu đáp ứng. Tuy nói chỉ có hoàng thất vương công quý tộc mới có thể đeo vàng nhưng mà cơ hội trưng diện của nàng ở hầu phủ không nhiều. Đa phần là vì địa vị của Cao Thiên Tứ trong phủ. Dưới gối hầu phu nhân có ba nhi tử, đích trưởng tử tất nhiên là thế tử rồi, cực được hầu gia xem trọng. Tam nhi tử nhỏ nhất nên hầu phu nhân sủng ái nhất. Cao Thiên Tứ ở giữa, phụ không quá xem trọng, mẫu không quá yêu thích, cứ thế mọi thứ đều sẽ kém hơn hai người kia.
Nàng là thê tử hắn, phải biết thức thời, đương nhiên cũng không được lóa mắt hơn tức phụ của hai vị thúc bá còn lại. Hơn nữa, tổ phụ nàng chỉ là một Công bộ thị lang, phụ thân đến chức vị cũng chẳng có, gả được vào hầu phủ tính là trèo cao rồi. Thế tử phi xuất thân thái phó phủ, tam thiếu phu nhân xuất thân thái thú phủ cũng là chất nữ của hầu phu nhân, thân phận của nàng so ra đều kém bọn họ rất nhiều.
Nhưng ở Tiền gia lại khác. Tiền Tuyệt Dư là độc tử của đại phòng, lại đương gia, nàng không cần nhìn sắc mặt của ai để sống, muốn làm gì thì làm đó, bà bà trượng phu đều sẽ theo ý nàng. Xem ra đời này nàng chọn đúng người rồi. Nghĩ tới đây khóe môi của Bạch Tịnh Thuần nhịn không được kéo ra một nụ cười hạnh phúc.
Hai phu thê nhỏ mua xong đồ thì cùng Trịnh Thâm hồi trạch. Trên đường đều cười nói vui vẻ nào biết được có một ánh mắt vẫn theo dõi bọn họ đâu. Thấy bọn họ đi xa, Cao Thiên Tứ mới từ trên xe ngựa xuống, từ đối diện bước vào trong tiệm kim hoàn.
Sắp tới sinh thần của hầu phu nhân, Cao Thiên Tứ dựa theo trí nhớ kiếp trước đến đây đặt bộ trang sức cho mẫu thân, trùng hợp nhìn thấy cảnh đôi phu thê nhỏ của Tiền gia khanh khanh ta ta. Xem ra nàng sống cũng rất tốt, chí ít không như cái lần hắn nhìn thấy, hy vọng không giống như đời trước sống cùng hắn vậy đều là diễn cho người khác xem.
Vậy hắn. . .chúc phúc nàng.
Chưởng quỹ thấy Cao Thiên Tứ thì ánh mắt lộ rõ ánh sáng lấp lánh, còn tự mình bước tới chiêu đãi nữa. Rất nhanh Cao Thiên Tứ nói ra mục đích đến rồi lại cọc tiền trước. Lúc sắp rời đi, ánh mắt của hắn nhìn thấy chiếc vòng vàng kia, hắn bước tới cầm vòng lên xem.
Tam Tòng thấy thế thì thở dài, công tử hà tất a, nàng đều gả người rồi, ngươi còn lưu luyến nữa thì có lợi ích gì chứ? Đây chẳng phải tự tha mài bản thân sao? Lúc đầu với vị kia cũng vậy, hiện tại vị này cũng vậy, đáng tiếc hai nàng đều đã gả người a.
Ai…
Chưởng quỹ thấy thế xoa xoa hai tay bước tới nói: “Chiếc vòng này điêu khắc họa tiết như ý cát tường, là do thợ thủ công tay nghề tốt nhất mất chín ngày chín đêm điêu ra a. Cả kinh thành chỉ có một chiếc. Người xem, vàng này là vàng lâu đời, tiểu nhân thử vàng cho người xem.” Nói xong hắn quay sang hỏa kể bảo lấy dụng cụ đo tuổi vàng tới.
Cao Thiên Tứ từng trả tiền để mua chiếc vòng này cho Bạch Tịnh Thuần, sau đó lại đổi nó từ trong tay nàng cho ý trung nhân, làm sao mà không biết giá trị lẫn thủ công của nó được chứ. Lúc hắn biết được nàng tiêu số bạc to trong đồ cưới chỉ vì mua chiếc vòng này hắn còn từng cắn răng đau lòng nữa kìa. Bổng lộc của hắn không cao, ấy vậy mà một chiếc vòng thôi đã đi hơn ba tháng bổng lộc của hắn, thế mà nàng có thể không đau lòng mua cho được. Ngẫm lại phục sức của nàng đời trước nên hắn không trách cũng chẳng nghi vấn thêm nữa.
Nhưng sau này từ trong miệng ý trung nhân mới biết được. Chiếc vòng này vốn là do Diệp vương đặt làm cho hoàng muội của mình làm hạ lễ tân hôn cho nàng. Ai biết vị công chúa kia không muốn gả nên đã dùng độc tự sát. Vì thế Diệp vương sợ xui xẻo nên trả bảy phần tiền lại không lấy vòng mà bảo tiệm kim hoàn bán cho ai thì bán.
Tuy chuyện này đã bị hoàng tộc hạ lệnh phong khẩu nhưng trong vòng quý tộc người nào mà không biết chuyện này chứ? Hắn cũng từng nghe nói mà chưa từng thấy nên không nghĩ tới là nó thôi. Chính vì thế vòng vẫn để ở đây, với người thường giá quá cao mua không nổi mà mua cũng chả đeo được, với quý tộc sợ xui xẻo cũng không mua. Là Bạch Tịnh Thuần không có khuê mật bằng hữu nên không biết chuyện, thấy đẹp mới nhìn trúng mà thôi. Sau này nàng đeo hết mấy tháng đều không thấy xui xẻo ngược lại để người đỏ mắt vì thế ý trung nhân của hắn mới muốn có.
Lúc này hắn mua lại cũng là để ở trên bàn phủ bụi mà thôi, nhưng nếu không mua. . .có lẽ hắn sẽ tiếc nuối. Nghĩ thế hắn nói với chưởng quỹ: “Không cần, cái này cũng gói lại đi.”
“Vâng vâng.” Chưởng quỹ cười đến tâm hoa nộ phóng, liên tục nói lời hay ý đẹp.
Sắc mặt của Tam Tòng thì hơi tối một chút, nhỏ giọng nói: “Công tử, đây. . .” Lúc nãy hắn cũng thấy được Bạch Tịnh Thuần cầm vòng này lên, nhưng công tử mua làm gì chứ, có cơ hội tặng đâu mà.
“Không có gì.” Cao Thiên Tứ không giải thích nhiều đi đầu ra cửa. Tam Tòng chỉ có thể trả bạc xong thì tiếp nhận đồ trong tay hỏa kể rồi chạy theo mà thôi.
Hôm nay là ngày lại mặt đôi phu thê nhỏ mặc y phục chỉnh tề ra đại sảnh thỉnh an đã thấy bên trong bày hai rương thật to, trên rương là một số lễ vật hồi môn phổ thông của mọi nhà theo truyền thống. Bạch Tịnh Thuần nhìn đến mắt tròn xoe. Đời trước nàng hồi môn lễ vật cũng không phong phú như thế đâu.
Tiền Tuyệt Dư nhìn thấy hình dạng của Bạch Tịnh Thuần thì có chút lo sợ. Nhưng không chờ hắn mở miệng, Tiền mẫu cũng mang tâm trạng đồng dạng bước đến trước mặt nhi tức nhỏ giọng cẩn thận hỏi: “Làm sao thế? Vẫn chưa đủ sao?”
Hậu hĩnh như thế làm sao có thể không đủ được chứ. Bạch Tịnh Thuần biết thần sắc không đúng vội vã thu liễm lại, mỉm cười đáp: “Làm sao có thể chứ, như vậy là rất nhiều rồi.”
“Vậy thì tốt.” Tiền mẫu ám thở phào một hơi rồi phất tay: “Không cần thỉnh an nữa, các ngươi mau đi đi, tránh để thân gia bên kia chờ lâu.”
Đôi phu thê nhỏ hành lễ xong thì gọi hạ nhân dọn lễ vật ra xe ngựa, đôi bên cùng nhau trở về Bạch phủ. Trên xe ngựa, Bạch Tịnh Thuần rất tri kỷ, nói cho Tiền Tuyệt Dư nghe về chút sở thích và kiêng kỵ của mọi người trong phủ. Tất nhiên là trừ phụ thân mình cùng vị kế thất kia của hắn rồi. Một là nàng không thích, hai là đôi bên chưa từng thân cận nhau nên chẳng hiểu gì cả.
Đến Bạch phủ, đôi phu thê nhỏ thỉnh an một vòng trưởng bối trong bầu không khí khó thở đến kỳ lạ. Mọi người ở Bạch phủ đều dùng ánh mắt xem thường để đối xử với phu thê Bạch Tịnh Thuần. Nếu không phải lễ hồi môn hậu hĩnh, nếu không phải Tiền gia giàu có thì chút mặt mỏng này bọn họ cũng chẳng cho đâu.
Bạch lão thái gia biết buổi nói chuyện này không trông cậy được nhi tử mình rồi vì thế mở miệng bắt chuyện. Bất quá giữa hắn cùng tôn nữ tế này khác nhau quá xa, luận thân phận, tuổi tác, công việc đều không thích hợp nên đề tài câu chuyện rất nhanh thì đi vào ngõ cụt phải thay đổi mấy lần.
May mắn thay chính là có hỏa kế của Tiền trạch tới nói gì đó với Trịnh Thâm sau đó Trịnh Thâm lại bước tới nói bên tai của Tiền Tuyệt Dư. Sắc mặt của Tiền Tuyệt Dư lập tức xuất hiện không tốt, hắn quay đầu nhìn Trịnh Thâm khẽ hỏi: “Thật thế?”
Trịnh Thâm túc mục gật đầu.
Tiền Tuyệt Dư vội đứng lên nhất nhất chấp tay với mọi người trong phủ: “Thật ngại quá, vừa nãy hỏa kể đến báo cửa hàng xảy ra chút vấn đề.”
Không chờ hắn nói cho hết lời, Bạch lão thái gia đã phất tay: “Vậy mau chóng đi xử lý đi, ở đây không cần lo lắng.”
Tiền Tuyệt Dư lễ phép chấp tay cáo biệt mọi người, sau đó quay sang Bạch Tịnh Thuần: “Nàng. . .”
Bạch Tịnh Thuần cũng chẳng có bao nhiêu tình cảm với người ở nương gia, lại nghe là cửa hàng xảy ra chuyện nên nàng cũng đứng lên. “Nếu đã là cửa hàng xảy ra chuyện, chúng ta cùng nhau xử lý.”
Tiền Tuyệt Dư không cự tuyệt nàng. Thế là hai phu thê nhỏ lại cáo biệt mọi người xong thì vội vã rời khỏi Bạch phủ.
Vừa lên xe ngựa, Bạch Tịnh Thuần đã thấy Tiền Tuyệt Dư thở phào một cái để nàng sinh hiếu kỳ. Cửa hàng xảy ra chuyện, còn chưa biết chuyện đã phát sinh tệ thế nào mà vừa lên xe ngựa hắn đã thở phào nhẹ nhõm là sao?
Không để nàng nghĩ nhiều, Tiền Tuyệt Dư đã che miệng cười: “Ta và nương biết nàng không có tình cảm gì với Bạch gia, nên vở kịch này diễn cho bọn họ xem đó.”
Nghe xong, Bạch Tịnh Thuần đã bật cười: “Vậy mà ta tưởng là. . .”
“Không có. Hiện tại chúng ta lại ra cửa hàng. Hôm nay ta chỉ nàng phân biệt gạo và các loại bột, các loại đậu.” Tiền Tuyệt Dư nói như thế nhưng cũng không cao giọng phân phó xa phu. Bởi phía ngoài đã có Trịnh Thâm rồi.
Hôm nay rốt cuộc Bạch Tịnh Thuần cũng có thời gian ngồi xem phân biệt gạo. Nàng nhìn vào trong từng thùng đựng lương mễ to hỏi: “Vì sao bên trong phải để gừng thế?”
“Vì để gừng vào thì bên trong sẽ không có sâu*.” Tiền Tuyệt Dư đáp xong thì bắt đầu múc một nắm gạo lên dạy Bạch Tịnh Thuần phân biệt bằng mùi hương, bằng xúc giác khi đụng vào, bằng thị giác khi nhìn hình dạng.
Bạch Tịnh Thuần không phải hạt mầm để học cái này vì thế sau khi Tiền Tuyệt Dư giảng giải tới lần thứ n mà nàng vẫn cái hiểu cái không. Ngồi trước hơn mười chén đựng hơn mười loại gạo mà nàng cũng không phân biệt được chủng loại của nó, chứ đừng nói đến là biết đâu là gạo cũ đâu là gạo mới.
---Phân Cách Tuyến Luna Wong – bookwaves.com.vn---
Luna: Cách này thái hậu đã và đang áp dụng. Trong thùng gạo và thùng táo đỏ luôn luôn sẽ chôn gừng vào như thế sẽ không có sâu, nhưng kiến thì vẫn có nha.
Dạo này laptop đang thở oxi, chi tiêu có chút hụt do nhà nhiều đám tiệc => thời gian up chương sẽ chưa cố định được. T đang phân vân không biết nên mua PC mini, PC nguyên hay là tự ráp PC đây. Tài chính eo hẹp, thiên tai hoành hành, kinh tế ảm đạm, chả dám chi tiêu cho những thứ xa xỉ như PC. Mà k có PC, k có lap thì k viết truyện, đăng chương được =,=
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.