Dấu Chân Trên Đất Nâu
“Con suối vẫn chảy, nhưng có những dòng chảy không bao giờ gặp lại. Như lời tạm biệt hôm nay, nhẹ nhàng mà day dứt, để lại một khoảng trống không gì bù đắp”.
- Nông Hoàng Quân
Gió heo may đã bắt đầu len lỏi qua những triền núi, mang theo cái se lạnh đầu mùa và làm xao động những vòm lá đang ngả vàng, khẽ khàng như một lời thì thầm của thời gian. Chiều buông, nắng nhạt dần trên những thửa ruộng bậc thang đã gặt xong, chỉ còn trơ gốc rạ, vàng úa và cô độc như nỗi lòng người lữ khách. Quân ngồi lặng lẽ bên bờ suối, ánh mắt dõi theo con đường mòn dẫn vào bản, nơi có lẽ ngày mai thôi, bóng dáng quen thuộc ấy sẽ khuất xa mãi.
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.