Kim Duyên Tiền Định

Lượt xem: 2
1 giờ trước
Bạn có thể sử dụng mũi tên trên bàn phím để qua chương
Cấu hình
Báo cáo
Lưu truyện

CHƯƠNG 2: KẾ ĐỘC

Sau đó Ngưu thị hoài thai nhị thiếu gia Quý Hưng Định, Lưu thị lại đắc sủng. Vì trả thù ba tháng bị lạnh nhạt độc thủ không phòng kia, Lưu thị thổi gió bên tai Quý Hiển để Quý Hưng Định nuôi dưới danh nghĩa của Tần thị.

Ngưu thị biết chuyện lập tức chạy đến chỗ Tần thị khóc lóc cầu xin. Thương cảm một thai phụ ôm bụng to khóc lóc quỳ bên chân mình cầu xin, Tần thị lại tiếp tục chấp nhận không thu lưu Quý Hưng Định.

Từ sau khi Quý Hưng Định xuất thế thì địa vị của Tần thị có thay đổi. Bởi Ngưu thị không nhiều quỷ kế như Lưu thị vì vậy Tần thị có thể dùng Quý Hưng Định để áp chế mẫu tử Lưu thị một cách dễ dàng.

Lưu thị không cam chịu số phận, cái bụng của nàng ta cũng rất có tiền đồ, một lần nữa hoài thai. Lần này là song thai, một đôi nữ nhi là Quý Hân Vinh và Quý Hân Hòa xuất thế. Ngay ngày nàng lâm bồn, Tần thị cùng Quý Hiển phải đi tiễn đưa thông phán triều đình phái đến Kinh châu nên đều không ở.

Ngay lúc Lưu thị hạ sinh đôi nữ nhi thì tình cờ có một đạo sĩ đứng ở trước đại môn nhíu mày. Hạ nhân có xua có đuổi hắn vẫn đứng đó vì thế phải gọi Ngưu thị ra giải quyết. Ngưu thị bước ra hỏi: “Đạo trưởng, xin hỏi người đứng đây là muốn tìm lão gia nhà chúng ta sao?”

Lão đạo sĩ kia chỉ xin chén nước uống xong thì mỉm cười với Ngưu thị. Thay vì chỉ cảm tạ bằng lời thì hắn lại tiết lộ một Thiên cơ cho Ngưu thị xem như là trả tiền chén nước kia. Hắn vuốt râu xong hỏi: “Có phải quý phủ đang có hỷ sự hay không?”

Ngưu thị xuất thân bần hàn, không hề có chút tâm cơ nên bị người nói trúng chỉ có thể kinh ngạc trơ mắt nhìn người trước mặt mà thôi. Trong lòng nàng kinh hoảng, vì sao lão đạo sĩ lại biết chuyện này? Tuy nói trạch để không lớn nhưng cũng vừa mới sinh xong rồi a, bà đỡ vẫn còn chưa xuất phủ nữa là.

Lão đạo sĩ cũng không có gấp gáp gì, hắn phất cây phất trần trong tay một cái, bấm bấm đốt ngón tay nói: “Còn là song bào nữa.”

Ma ma thiếp thân của Lưu thị đang tiễn bà đỡ ra ngoài thì thấy cảnh này nên vội kéo bà đỡ sang một bên, dỏng tai lên nghe cho rõ lão đạo sĩ muốn nói cái gì.

Lão đạo sĩ thở dài một hơi nói: “Đại nữ vượng phụ vượng phu nhưng khắc mẫu. Tiểu nữ mệnh trung không khắc không vượng a!” Nói xong câu này hắn lại phất câu phất trần xoay người cất bước.

Ngưu thị vẫn còn trong ngơ ngác không hiểu xảy ra chuyện gì thì ma ma của Lưu thị đã vội nhét hà bao cho bà đỡ rồi giục nàng ta tự ra về. Bản thân ma ma lại chạy trở về báo lại chuyện này với Lưu thị.

Lưu thị vừa nghe đã hết hồn nhìn chằm chằm Quý Hân Vinh đang ngủ say trong tã lót. Lúc nàng sinh đại nữ nhi thì khó sinh, đau đến nàng tưởng chừng như mình sẽ phải chết may mà cuối cùng vẫn sinh ra được. Đại nữ nhi vừa xuất thế thì nhị nữ nhi lại tới, lần này thì nhanh chóng và thuận lơi hơn rất nhiều. Chính là sự kiện này để nàng tin tưởng lời của lão đạo sĩ kia hơn.

Chỉ cần nghĩ tới lúc nãy vừa vô ý dạo qua quỷ môn quan một vòng đã để đầu nàng nóng lên, phẫn hận nhìn về phía Quý Hân Vinh vừa nhắm mắt ngủ không lâu. Nàng vươn tay đang muốn bóp chết nữ nhi vừa xuất thế của mình thì ma ma quỳ xuống khóc cầu nói: “Di nương đừng làm thế, dù gì đây cũng là thân nữ nhi của người, là miếng thịt cắt từ trên người của người xuống a. Nếu lão gia biết được nhất định sẽ oán hận người mất thôi.”

“Chỉ là một nữ nhi vô dụng lại còn là tai tinh, hắn biết thì nhất định cũng sẽ không trách ta. Huống chi chuyện lúc này ngoài ta người còn có ai biết chứ?” Lưu thị nói xong thì mặc kệ ma ma khóc ôm đùi của mình, cúi người bóp cổ của Quý Hân Vinh. Nếu tai tinh này không chết chính là nàng chết, vậy đương nhiên người chết cũng chỉ có thể là tai tinh này thôi.

“Nhưng con gà mái không biết đẻ trứng kia sẽ mượn chuyện này để làm văn, vậy thì cho dù không có tai tinh này thì người vẫn xui xẻo. Người đừng quên, Ngưu thị do nàng ta chủ động nạp cho lão gia.” Ma ma tiếp tục dùng lời lẽ thuyết phục Lưu thị ngừng tay. Đương nhiên con gà mái không biết đẻ trứng kia trong miệng nàng chính là nguyên phối phu nhân của Quý Hiển, Tần thị rồi.

Lực đạo trên bàn tay của Lưu thị chậm rãi nhẹ lại khi nghe nhắc đến Tần thị. Tần thị ỷ vào gia thế địa vị luôn chèn ép khi dễ nàng, điều này khiến nàng không thể không hận được. Ánh mắt ngoan độc của nàng nhìn nữ nhi bị nàng bóp đến gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên, hai tay không ngừng quơ quào kêu khóc kia lại càng sâu một phần.

Nếu nàng sửa lại một chút lời sấm của lão đạo sĩ kia rồi chuyển nó cho Quý Hiển nghe, sau đó đưa tai tinh này đến chỗ con gà mái không biết đẻ trứng kia. Như vậy há chẳng phải mẫu mà tai tinh này phải khắc chính là Tần thị sao? Tần thị đi rồi, cái vị trí đương gia chủ mẫu kia đương nhiên sẽ thuộc về nàng rồi.

Nghĩ thế nàng thu hồi tư thế, ghét bỏ nói với ma ma: “Mang tai tinh đó ra ngoài đi, tránh nháo đến bảo bối của ta.” Nói xong nàng cúi người cẩn thận bế Quý Hưng Hòa lên rồi ngồi xuống giường, khóe môi kéo lên hiện lên nụ cười tính toán.

Như kế hoạch đã định trước, Lưu thị nói với Quý Hiển, lão đạo sĩ đến nhà nói, Quý Hân Vinh phải dưỡng dưới danh của chủ mẫu thì Quý gia mới có ngày cát xương. Còn nói lời này Ngưu thị cũng nghe được. Đương nhiên Quý Hiển sủng ái Lưu thị nhất làm sao có thể hoài nghi đi hỏi người khác được, điều này cũng sớm nằm trong dự liệu của Lưu thị rồi.

Thế là Quý Hiển gọi người tới chọn ngày lành tháng tốt để Tần thị nhận nuôi Quý Hân Vinh. Do đó, tuy Quý Hân Vinh chui ra từ trong bụng của thiếp thất hèn mọn không có bối cảnh nhưng nghiễm nhiên trở thành đích nữ cao quý độc nhất của Quý gia.

Lúc đầu, Tần thị cũng chẳng thích Quý Hân Vinh chút nào. Sau này nhờ có người bên nương gia khuyên nhủ nàng mới miễn cưỡng mỗi ngày nhìn Quý Hân Vinh hai mắt. Ai biết càng về sau thái độ càng thay đổi tốt đẹp. Có thể nói đó là từ lúc Quý Hân Vinh mở mắt nhận biết người.

Mỗi lần Tần thị đi nhìn nàng, nàng cũng sẽ cười rồi nắm lấy ngón tay đang sờ trên mặt mình của nàng ra. Bàn tay nho nhỏ non mềm kia bọc lại ngón tay có chút thô để trái tim của Tần thị mềm nhũn, chậm rãi xem nàng như thân sinh.

Cho nên mới có tính cách của Quý Hân Vinh ngày hôm nay, có khí chất của một đích nữ, tri thư đạt lễ, có thiện lương, có cam chịu và rất được người yêu thích, kể cả Bạch phu nhân ở đời trước cũng rất thích nàng. Tâm do tướng sinh, vốn cả hai tỷ muội sinh ra đã không quá giống nhau hiện tại nhìn gương mặt của cả hai nàng càng khác rất xa. Mà dù không phải thân sinh nhưng diện mạo của Quý Hân Vinh lại có tận bốn phần giống Tần thị.

Sau này Tần thị nhiễm bệnh qua đời. Lưu thị được phù chính, trong mắt người bình thường đó là chuyện vinh hạnh cỡ nào nhưng trong mắt các quan lại quý tộc thì lại rất xem thường chuyện phù chính. Bọn họ thà rằng thú kế thất chứ tuyệt không phù chính di nương đâu. Mà Lưu thị còn không biết chữ, quy củ lễ nghi chỉ biết được chút da lông thôi nên chả lên được mặt bàn.

Sau ba năm thủ tang, hễ có yến tịch nào phải phó Lưu thị đều sẽ mang theo Quý Hân Vinh, một là để người khác nể mặt Tần thị không đến nổi lạnh nhạt với nàng, hai là dùng Quý Hân Vinh để bắt chuyện với những người có địa vị cao hơn mình để kéo quan hệ. Cách này không tính là tốt nhưng cũng không tệ, chí ít người ta thấy Quý Hân Vinh cũng sẽ nghĩ đến Tần thị miễn cưỡng mỉm cười nói với Lưu thị vài câu rồi đi, chứ không hoàn toàn xem nàng như không khí.

Tiểu nha đầu Túc Hỷ từ ngoài bước vào nhìn thấy biểu cảm kia của Quý Hân Vinh thì rất kinh ngạc nhìn về phía chủ tử đang nhìn. Có thấy cái gì đâu, vậy cô nương đang nhìn cái gì thế?

Nàng nhấc chân bước qua bậc cửa, bước đến chỗ Quý Hân Vinh nhẹ nhàng gọi: “Cô nương!”

Quý Hân Vinh hoàn hồn ngồi thẳng người, tay lại cầm đũa tiếp tục dùng cơm.

“Có lẽ phải đến sáng mai lão gia mới tỉnh rượu a.”

Túc Hỷ là được Quý Hân Vinh phái đi nghe ngóng tin tức bên chủ viện. Bởi hôn sự của nàng sẽ rất nhanh được định ra. Sau vài ngày nữa thì Bạch gia sẽ để bà mai đến cửa cầu thân rồi, nàng muốn biết chắc chắn Quý Hiển và Lưu thị quyết định hôn sự của nàng khi nào.

Trong thọ yến hôm nay, Bạch thị năm lần bảy lượt phớt lờ Lưu thị, mà Lưu thị cứ bảo nàng nhất định phải câu dẫn cho được Bạch Vĩnh Quang. Đây chứng tỏ là Bạch gia không xem trọng Quý gia. Có lẽ vì sau lưng nàng còn có Tần gia vì thế Bạch gia vẫn cho chút mặt mũi. Nhưng cũng không đúng lắm, vì so giá trị của nàng với tương lai của Bạch Vĩnh Quang có được thì nàng chả đáng là gì cả, dù sao thì cũng chẳng phải thân sinh của Tần thị. Nếu đã như thế thì làm sao có thể nội trong mấy ngày mà họ đổi ý được chứ.

Túc Hỷ không nghe được cô nương nhà mình có phản ứng nên an tĩnh đứng ở một bên cũng không mở miệng nói thêm gì nữa. Từ lúc nàng được tiên phu nhân phái đến bên người cô nương hầu hạ cho tới ngày hôm nay, lần đầu tiên nàng thấy cô nương quan tâm lão gia như thế. Bình thường chớ nói đến cô nương không quan tâm lắm, chính là tiên phu nhân trước đó cũng chẳng buồn nhìn lão gia một mắt đừng nói chi là hỏi tới.

Quý Hân Vinh an tĩnh ăn xong cơm thì đọc sách một chút rồi leo lên giường ngủ.

Sáng hôm sau nàng dậy rất sớm bởi nàng nhớ ra một sự kiện đời trước xảy ra vào ngày hôm nay. Vì thế nàng muốn tự vì mình tính toán tốt mỗi một bước đi.

Quý Hân Vinh khoác đấu bồng trên người cùng thị nữ Túc Hỷ ra hoa viên xem tuyển chọn gia đinh của phủ. Nàng không đến gần, chỉ đứng ở dưới hành lang cách đó không xa để xem. Lần lựa chọn này, vừa là thay thế những hạ nhân đủ tuổi theo quy định phải rời phủ vừa là chọn người bồi nàng xuất giá. Đương nhiên với điều kiện là hôn lễ kia có thể cử hành theo đúng đời trước.

Trong phủ này, kể từ lúc nương không ở nữa, hạ nhân đã nửa này nửa kia. Họ vẫn tôn trọng nàng vì nàng vẫn là đích nữ như trên gia phả nhưng lại không dám quá nghiên sang phía nàng vì bọn họ nhìn ra được Lưu thị không quá thích nàng, Quý Hiển lại thường nghe theo lời Lưu thị. Một cô nương như nàng cũng sẽ có ngày gả đi nhưng Lưu thị thì sẽ ở mãi nơi này đó. Cho nên nàng cần một hạ nhân chạy vặt không quá bắt mắt mà trung thành để nàng có thể tin tưởng được.

Nhớ lại đời trước, có một người còn chưa nhập tuyển đã bị đánh đuổi ra ngoài, nàng không quá nhớ canh giờ, nhưng có lẽ đại khái là lúc này đi. Chỉ cần nàng ra tay giúp đỡ đúng lúc, ban phát chút lòng lòng từ thiện giữ người lại, người đó sẽ trung thành với nàng hơn những người khác.

Trong hoa viên lúc này, hạ nhân đang bày ghế bàn dưới hành lang để chút nữa Lưu thị bước ra chọn lựa hạ nhân. Có một thị nữ chạy vào che miệng cười cười nói nhỏ vào tai của một sai vặt đang điều chỉnh lộng to. Tim của Quý Hân Vinh nhảy một cái, nàng khẽ hất cằm ra hiệu cho Túc Hỷ.

Ăn ý giữa chủ tớ đôi khi chẳng cần bất kỳ ngôn ngữ nào Túc Hỷ cũng đã hiểu lòng không hết, phúc thân nhận lệnh xong thì lập tức rời khỏi vị trí. Nàng vờ như vừa từ trong vừa đi ra ngoài thấy được cảnh hai người kia đều che miệng cười thì vội bước đến nhập bọn, hỏi: “Có chuyện gì mà các ngươi vui thế? Vừa được thưởng bạc sao?”

Túc Hỷ là đại nha hoàn của đích cô nương còn do tiên phu nhân đích thân chọn, dù không quá xem trọng nhưng bọn họ cũng sẽ cho chút mặt mũi. Mà chuyện này cũng không có gì bí mật để giấu nên thị nữ kia che miệng nói nhỏ với Túc Hỷ: “Phủ chúng ta chiêu gia đinh nha hoàn, có một tên không có mắt nhất quyết muốn vào ứng tuyển.”

“Nga? Sao lại là không có mắt? Lão gia của chúng ta là đường đường tri huyện, chọn đến phủ chúng ta làm hạ nhân sao có thể gọi là không có mắt được chứ?” Túc Hỷ bày vẻ mặt ngạc nhiên hỏi. Mà lúc này nàng cũng ngạc nhiên thật. Trước khi ra ngoài cô nương có dặn nàng, chỉ cần nhận được hiệu lệnh lập tức đi hỏi thăm, còn hỏi chuyện gì thì nàng không biết.

Sai vặt kia ôm bụng vừa cười vừa nói: “Thì đúng rồi. Lão gia chúng ta là đường đường tri huyện có mặt mũi như thế làm sao sẽ chiêu một gia đinh bẩn thỉu, rách rưới, hôi thối như khất cái chứ. Đã thế hỏi đến hộ tịch hắn còn không xuất trình ra được. Không rõ lai lịch cũng muốn đến đây làm gia đinh sao, ta phi.” Dứt lời thì vờ phun một ngụm nước bọt xuống đất.

“Ta cũng không muốn làm việc cùng những người như thế.” Thị nữ kia chu mỏ nói xong thì ánh mắt phát hiện ra cái gì vội cúi đầu xuống.

Sai vặt nhìn thấy biểu tình của nàng, sống lưng căng cứng vội vã tiếp tục công việc trên tay.

Túc Hỷ quay đầu nhìn thấy Lưu thị từ đằng xa đang bước đến đây. Nàng không hoảng không sợ cũng chẳng vội, cất bước sang đó phúc thân một cái sau đó mới bước về. Đây chính là nói ngươi kia chưa kịp tuyển đã lạc tuyển rồi, thật xui xẻo nha.

Lưu thị nhìn theo bóng lưng của Túc Hỷ thì gọi người lại: “Viện bên các ngươi cần thêm không ít người, ngươi đi gọi cả Hân Vinh ra đây. Nếu nàng không tới thì ta sẽ làm chủ chọn cho nàng. Nàng muốn bao nhiêu người, cứ báo con số là được.”

“Vâng.” Túc Hỷ xoay người ngoan ngoãn đáp trả xong mới lui ra.

Lúc ánh mắt của Lưu thị bắn sáng phía này, Quý Hân Vinh đã mau chóng né sang chỗ khác rồi. Khi nàng vừa muốn nhích người lại xem thì đã thấy Túc Hỷ đi tới. Như không nghe được lời của Lưu thị gọi Túc Hỷ khi nãy, nàng hỏi: “Có chuyện gì?”

“Phu nhân nói. . .”

Quý Hân Vinh không vui cắt ngang, “Hai người kia nói gì?” Là thứ nàng muốn biết đi?

Túc Hỷ vội báo lại chuyện mình nghe được. Nàng còn chưa kịp cho bình luận thì đã thấy có một cơn gió xẹt qua bên người, ngẩng đầu thì Quý Hân Vinh đã sớm lướt qua nàng đi mất rồi. Nàng vội vã nhấc chân chạy theo.

Cước bộ của Quý Hân Vinh rất nhanh, như không nhìn thấy Lưu thị đứng ở đó chỉ huy hạ nhân vậy, nàng cất từng dừng bước, bước thẳng ra đại môn. Còn chưa tới thì bên kia đã nghe được âm thanh của một nam tử trẻ tuổi nói:

“Tiểu ca a, xem như ta cầu ngươi, ta rất cần công việc này a.”

Lại tới một âm thanh nam nhân rất không lưu tình, hung dữ quát: “Ngươi cút đi. Chỗ chúng ta không nhận những người như thế.”

“Ta thực sự có hộ tịch a, chỉ là bị mất thôi.” Nam nhân kia vẫn còn rất kiên trì giải thích, “Ta biết chữ, lại có thể làm việc nặng. Ta rất siêng năng chịu khó, ăn lại rất ít, tiền công cũng không cần quá nhiều.”

Hắn vừa nói xong câu này cũng là lúc Quý Hân Vinh bước ra ngoài. Ánh mắt của hắn vừa nhìn thấy nàng đã hơi giật một cái, động tác cũng cứng đờ. Hắn sống tới từng này tuổi lần đầu nhìn thấy một cô nương hoa quý như thế. Có phải giọng hắn quá to nên dẫn nàng bước ra không?

Sai vặt cảm thấy không đúng vội quay đầu. Khi nhìn thấy Quý Hân Vinh, hắn cũng vội đấy ngã nam tử kia, hành lễ: “Cô nương.” Chỉ một chữ cô nương, không có số phía trước bởi nàng chính là đích nữ của Quý gia. Số chỉ là thứ yếu khi giới thiệu với người khác thôi. Ở Quý gia, nàng gần như có thể một tay che trời.

Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.