Kim Duyên Tiền Định

Lượt xem: 1
1 giờ trước
Bạn có thể sử dụng mũi tên trên bàn phím để qua chương
Cấu hình
Báo cáo
Lưu truyện

CHƯƠNG 3: SAI VẶT

“Ân.” Quý Hân Vinh lười biếng hồi lại hành lễ của sai vặt bằng một âm thanh phát ra từ trong cổ họng. Sau đó nhìn nam tử ngã trên đất chất vật bất kham kia hỏi: “Ngươi tên gì?”

Chỉ một câu đơn giản ngắn gọn nam nhân kia lập tức biết mình được quý nhân chú ý đến rồi. Hắn chật vật đứng dậy, chỉnh lý qua y phục dơ bẩn và tóc tai rối loạn xong thì chấp tay nói: “Tiểu nhân tên Liêm Cần.”

Liêm Cần sao? Lẩm bẩm cái tên này. Ánh mắt của nàng mang theo chút ánh sáng nhìn Liêm Cần hỏi: “Ngươi rất cần công việc này sao?”

“Phải a.” Liêm Cần bước ra một bước tới gần Quý Hân Vinh hơn nhưng lại bị gia đinh cầm cây dọa đánh nên sợ hãi lui về phía sau.

“Là gia đình cần gấp hay là bản thân ngươi?” Quý Hân Vinh hơi che mũi vì mùi thối từ trên người Liêm Cần bị một cơn gió nhẹ thổi đến chỗ của nàng.

“Là bản thân tiểu nhân cần.” Đáp xong lại phát hiện đôi mày của Quý Hân Vinh nhíu lại, hắn vội vã mở miệng nói: “Chuyện gì tiểu nhân cũng làm được, bưng trà, rót nước, mài mực, kể chuyện.”

Không để hắn liệt kê hết mấy thứ hắn biết ra, Quý Hân Vinh lại lên tiếng cắt ngang, “Ngươi là nhân sĩ nơi nào, bao nhiêu tuổi rồi?”

Liêm Cần vội vã đáp: “Tiểu nhân năm nay mười chín, quê ở Tĩnh châu, Phù Dung huyện, Tảo thôn.”

Quý Hân Vinh buồn bã lắc đầu nói: “Luật quy định, hạ nhân trong các phủ, nữ mười tám nam hai mươi là phải rời khỏi. Nếu không thì phải bán đứt. Ta lại đang cần một người theo mình lâu dài.” Tĩnh châu chỉ ở bên cạnh Kinh châu nhưng Phù Dung lại rất xa Bình An chớ nói chi là một Tảo thôn nhỏ. Một mình hắn sao lại chạy tới nơi này? Lại còn không có hộ tịch nữa chứ. Ôm nghi vấn này nhưng cũng chưa chắc chiêu được người ta nên nàng cũng không miệt mài theo đuổi nữa.

Nghe xong nhãn thần của Liêm Cần thoáng cái ảm đạm, hắn không thể ký khế ước bán thân được. Đầu hắn rũ xuống, hai tay như mất đi sự khống chế rũ ở bên ngươi đung đưa nhẹ trong gió.

Bản thân Quý Hân Vinh cũng thất vọng, nàng nói thế là muốn hắn ký khế ước bán thân với nàng nhưng xem ra người này không muốn. Nàng đành tìm người khác vậy, nghĩ thế nàng xoay người quay vào trong.

Gia đinh thấy thế vội cầm gậy trong tay đẩy mạnh vai của Liêm Cần một cái, lớn giọng xua đuổi: “Cút đi. Đừng làm bẩn…”

Lúc nàng sắp khuất bóng ra khỏi tầm mắt mọi người xem náo nhiệt bên ngoài thì Liêm Cần ở phía sau gấp gáp hô lên: “Cô nương, ta làm, ta ký, ta ký khế ước bán thân.”

Túc Hỷ nhịn không được quay người lại chòm ra ngoài nhìn Liêm Cần.  Vì âm thanh kia không chỉ to mà còn mang theo chút đau đớn khi ra quyết định bán thân để nàng thật hiếu kỳ. Bản thân nàng sinh ra tại đây cũng đã có sẵn khế ước bán thân trong người rồi, có đôi khi ngưỡng mộ những hạ nhân đến tuổi thì được trở về nhà nhưng nghĩ lại đây cũng xem như nhà mình a. Thật không ngờ vẫn còn có người quyết định bán thân còn là trong tình cảnh như thế nữa chứ. Lòng nàng có chút buồn bã nói không thành lời.

Quý Hân Vinh không quay người, chỉ nhàn nhạt phân phó Túc Hỷ, “Đưa hắn đến chỗ quản sự báo danh xong chỉnh lý lại y sam rồi mang đến viện gặp ta.”

“Vâng.” Nhìn Quý Hân Vinh đi xa, Túc Hỷ lập tức chỉnh lại biểu cảm trên mặt rồi bước ra cửa. Nàng nhìn sai vặt còn hung hăn cầm gậy kia rồi lại nhìn Liêm Cần, “Cô nương phân phó, nhận Liêm Cần.”

“Đa tạ cô nương, đa tạ cô nương.” Liêm Cần lúc này hô lên, đã có hạt lệ to long lanh trào ra khỏi viền mắt lăn lên trên gương mặt đầy bùn đất kia. Hắn cúi đầu lau mặt một cái rồi bước theo sau lưng Túc Hỷ sau câu nói ‘theo ta’ của nàng.

Quý Hân Vinh ngồi trên ghế tựa ở trong viện cầm quạt lụa tròn thêu tỉ mỉ do Tần gia đưa tới, chậm rãi quạt trong lúc chờ đợi Túc Hỷ đưa Liêm Cần đi chỉnh tề y phục. Được rồi, tuy Liêm Cần vừa tới chưa chắc trung thành với nàng còn bị ép phải ký khế ước bán thân nhưng hắn đã chính miệng đáp ứng rồi, nàng cũng không lo nữa. Tiếp theo nàng nên làm tiếp cái gì đây?

Chống cằm suy nghĩ một lúc cũng không ra kết quả, nhưng lại thấy được Túc Hỷ đưa Liêm Cần lúc này đã tắm rửa ăn mặc chỉnh tề đến. Nàng hất cằm nói với Túc Hỷ, “Đi lấy khế ước đến đây cho hắn ấn dấu tay.”

Liêm Cần khổ không lời diễn tả vẫn cúi đầu im lặng đứng trước mặt của Quý Hân Vinh. Thấy Túc Hỷ mang khế ước bán thân tới, hắn cầm lên đọc, tay vẫn còn run.

“Làm sao? Đổi ý rồi?” Quý Hân Vinh nâng mắt lên nhìn người trước mặt, âm thanh cũng cất cao mang theo chút bén nhọn. Không phải nàng cố ý đâu mà là hơi kinh ngạc nên âm thanh cao hơn bình thường thôi. Lúc đầu nàng nghĩ hắn cần tiền, cần công việc này nên nói dối là mình biết chữ, bản thân nàng cũng chỉ cần người trung thành làm việc vặt, biết chữ hay không không quan trọng. Bản thân cầm kết ước bán thân của hắn trong tay, sợ gì hắn nói dối trong lúc khẩn cấp này chứ. Không ngờ, thấy được biểu tình của hắn khi đọc khế ước nàng mới phát hiện, hắn thực sự không nói dối.

Liêm Cần vội vã lắc đầu nói, “Không có, không có.” Hắn vội viết tên của mình lên rồi ấn dấu tay.

Quý Hân Vinh cầm khế ước cười tủm tỉm một lúc mới thu hồi, “Ngươi nói ngươi biết chữ, vậy ngươi đã đọc qua những sách nào?”

“Hồi cô nương, nô tài thuộc tứ thư ngũ kinh, tăng quảng hiền văn, . . .”

Quý Hân Vinh nâng quạt lên ý bảo hắn im lặng, nàng nghiên đầu không hiểu hỏi, “Ngươi xuất thân đồng sinh?” Nếu không người nhà bình thường ai lại đi đọc mấy cuốn sách này chứ? Mấy cái này đều là để thi khoa cử, để nhập sĩ đó. Nhưng mà hắn xưng là tiểu nhân chứ không phải tiểu sinh, lại còn ở nông thôn khiến nàng cảm thấy hắn cần tiền để tiếp tục học rồi thi công danh.

“Cũng không phải, chính là từng nghe người khác đọc qua, giải thích qua nên nghe nhiều thì thuộc thôi.” Liêm Cần gấp gáp đáp xong lại run run môi muốn nói thêm gì đó cuối cùng lại không nói gì.

Quý Hân Vinh phất tay để Hỉ Túc đưa hắn đi chung quanh phủ làm quen địa phương và mọi người, bản thân nàng chống cằm tiếp tục suy nghĩ. Hắn tên Liêm Cần, lại đọc qua nhiều sách mà mọi người thường học để nhập sĩ. Cái này. . .

Lưu thị biết tin về Liêm Cần thì giận không kiềm được mang theo hạ nhân đến tìm Quý Hân Vinh hưng sư vấn tội. Tuy nói, nữ nhi này là thân sinh của nàng nhưng từ lúc nghe xong lời của đạo sĩ kia, lại thấy được cái chết của Tần thị để nàng không thể không tin được. Lúc này nàng chỉ muốn mau chóng để nàng ta gả người cho sớm tránh khắc trúng nàng mà thôi.

“Ngươi làm gì vậy là có ý gì?” Câu này của Lưu thị mang theo rất nhiều câu hỏi. Một, nàng bảo Túc Hỷ gọi Quý Hân Vinh ra chọn hạ nhân thì không thấy ra. Hai, chọn một hạ nhân bị nàng hạ lệnh đuổi ra ngoài. Ba, chọn xong cũng không để người đến báo cho nàng một tiếng.

Quý Hân Vinh được nuôi dưới gối Tần thị, chưa từng nhận được tình yêu thương hay thân thiết gì từ sinh mẫu của mình. Từ nhỏ nàng được Tần thị dạy dỗ rất tốt, đi ngay ngồi thẳng vì thế sớm đã nhìn thấu được con người của sinh mẫu mình. Huống chi nàng lúc này còn là trọng sinh trở về nữa chứ.

Nàng phe phẩy cây quạt nhàn nhạt nói: “Ta nghe theo lời ngươi, chọn xong hạ nhân rồi còn gì?” Xưa nay nàng chưa từng xưng hô Lưu thị là nương, mà bản thân Lưu thị cũng không cho phép nàng gọi. Bảo là nàng đã nuôi dưới dối của chủ mẫu không thể gọi một di nương là nương được. Sau này chủ mẫu không còn, Lưu thị phù chính chuyện này Lưu thị lại bảo xưng hô trước đó thế nào thì để thế đó không cần đổi, đây là tôn trọng của nàng ta đối với Tần thị.

Đương nhiên đây đều là hoa ngôn xảo ngữ ngoài mặt để che mắt người không biết mà thôi. Những người biết chuyện trong phủ chỉ có ba, Lưu thị, ma ma thiếp thân của Lưu thị cùng Ngưu thị thôi. Lưu thị sợ bị khắc chết nên mới không muốn nhận nữ nhi như Quý Hân Vinh. Đương nhiên việc này đời trước Quý Hân Vinh thực sự không biết. Chẳng qua lúc nàng xuất giá Túc Hy bất ngờ nghe được Lưu thị vui vẻ nói mà thôi. Cho dù có biết hay không thì nàng cũng không nguyện gọi một nữ nhân như thế làm nương.

“Ngươi. . .” Lưu thị giận muốn nổ, chỉ chỉ vào mũi của Quý Hân Vinh cuối cùng cũng không mắng ra được. Nàng bảo nàng ta chọn hạ nhân, nàng ta chọn rồi, nếu nàng còn làm khó đó chẳng phải nàng khắt khe sao?

“Ngươi sắp phải xuất giá, hạ nhân bồi giá không thể chỉ có một. Chọn thêm đi.” Lưu thị nghiến răng. Lấy tính cách này của Quý Hân Vinh sợ rằng cũng sẽ như Tần thị, bị trượng phu lạnh nhạt thôi. Nàng phải an bài vài thị nữ xinh đẹp để làm phòng bị. Nếu Quý Hân Vinh thực sự vô dụng thì sẽ để những thị nữ kia giúp Quý gia kéo quan hệ với Bạch gia rồi.

Quý Hân Vinh nghe lời này muốn cười nhưng cuối cùng cũng cố gắng nhịn xuống. Nàng nâng quạt lên che nửa mặt, đôi mắt thâm ý vị trường nhìn Lưu thị, “Vậy cũng phải chọn được lang quân như ý trước mới tới chọn hạ nhân. Ngươi lo lắng nhiều rồi.”

Ngay lúc khóe miệng của Lưu thị co rút như trúng gió, Quý Hân Vinh bồi thêm câu, “Nếu không còn gì khác, ngươi trở về đi, ta muốn an tĩnh ngắm cảnh.”

Lưu thị trừng to đôi mắt sắp nứt ra của mình nhìn Quý Hân Vinh một lúc rồi mới cắn răng rời đi. Chờ đó, chờ lão gia trở về rồi ngươi sẽ biết ngươi có cơ hội chọn lang quân như ý hay không.

Đến tối, Quý Hân Vinh vờ bảo buồn ngủ tắt hết đèn trong viện, bình lui hết hạ nhân sau đó chờ cho không người thì len lén chạy đến chủ viện nghe lén góc tường. Hôm qua cha say không nói được gì, tối nay nhất định sẽ có một buổi nói chuyện thương lượng hôn sự của nàng và Bạch gia. Nhất là lúc sáng nàng cố ý chọc giận Lưu thị như thế, nàng ta nhất định quấn lấy cha để moi cho ra kết quả nàng ta hài lòng.

Quả nhiên nàng vừa tới đã nghe Lưu thị nói, “Nha đầu kia, bảo nàng thể hiện một chút ở trước mặt Bạch phu nhân kết quả lại đi nhà xí hết buổi, thật tức chết người.” Cái này vốn dĩ nàng không biết, nhưng trưa nay có một vị phu nhân tới chơi, cũng trùng hợp người này cũng tham gia thọ yến đó nên thông qua lời kể của nữ nhi nàng ta, nàng ta nói lại với nàng. Nàng vừa nghe xong đã muốn nổ tại chỗ. Nàng cùng trượng phu đã phí công phí sức như thế, mà tai tinh kia còn không thức thời, thật tức chết nàng.

“Phu nhân chớ lo lắng, hôn sự này Quý gia chúng ta định chắc rồi.” Quý Hiển vuốt ve cái tay mịn màn trắng noãn của Lưu thị, hưởng thụ nàng bóp vai cho mình.

“Làm sao a lão gia?” Lưu thị vừa nghe âm thanh mang theo chắc chắn cùng đắc ý của Quý Hiển lập tức tâm hồng hỏi tới. “Người mau nói để thiếp thân cũng vui mừng một chút a.”

“Bạch Vĩnh Quang kia đã bị lão gia ta túm trúng đuôi rồi. Hắn chưa hôn phối lại dám nuôi ngoại thất bên ngoài. Hiện tại ám kết châu thai, nếu bị truyền đi thì cho dù hắn có đậu kim bảng thì cũng vô duyên với quan trường, sĩ đồ xem như chấm hết. Ngày mai chỉ cần ta uy hiếp vài câu hắn nhất định ngoan ngoãn đáp ứng thú đích cô nương Quý gia chúng ta.” Nói xong Quý Hiển xoay người lại ôm eo thon của Lưu thị kéo sát người.

“Lão gia thật xấu, chuyện tốt như vậy cũng không nói sớm, báo hại thiếp thân lo lắng từ hôm qua đến giờ.” Lưu thị tùy ý hắn kéo mình, thậm chí còn xoay người ngồi lên trên đùi của hắn. Tốt quá rồi, Quý Hân Vinh vừa gả đi thì Quý gia đều rồng rắn lên mây, mà nàng cũng không sợ bị khắt chết như Tần thị nữa.

“Không cần lo lắng, ta đã biết chỗ ở của ngoại thất kia rồi, ngày mai sẽ cho người đến đó chờ hắn. Chỉ mới giai đoạn đầu của thai kỳ, sợ ngoại thất kia một mình tịch mịch, hắn nhất định sẽ xuất hiện thôi.” Nói xong thì đứng lên kéo Lưu thị đi tới giường.

Quý Hân Vinh ngồi xổm ở góc tường che chặt miệng lại. Chẳng trách Bạch Vĩnh Quang đáp ứng thú nàng xong thì ngay đêm tân hôn khăn đỏ cũng không vén đã nghiến răng mắng nàng là nữ nhân tâm cơ, nếu không phải cha động tay chân ép hắn, hắn nhất quyết không thú nàng, còn bảo nàng cứ ở đó độc thủ không phòng rồi bỏ đi.

Sau khi kết hôn được sáu tháng Bạch thị suốt ngày ám chỉ nàng không sinh được buộc nàng lập thiếp cho hắn. Bạch thị biết rõ hắn không đến phòng nàng mà làm sao nàng sinh hài tử được. Nhưng vì thanh danh của Quý gia nàng không thể bị hưu được, trượng phu vắng vẻ nàng, bà bà lại không thích nàng, thôi thì nạp thiếp cho hắn vậy.

Mà thiếp kia khi nạp vào phủ lại không mang theo bất kỳ hài tử nào. Sợ rằng bọn họ vì thanh danh của Bạch gia cũng phải bỏ hài tử kia rồi. Nghĩ tới đây tim của Quý Hân Vinh lạnh tanh. Nàng cố gắng lếch thân thể cứng đờ như tượng của mình trở về viện.

Nàng ép bản thân phải đi ngủ rồi dậy thật sớm, nàng phải biết được ngoại thất của Bạch Vĩnh Quang ở đâu. Đời trước tuy nói là cha động tay chân ép hắn thú nàng nhưng nàng đã làm tròn trách nhiệm của một thê tử, một tức phụrồi, xem như đã trả nợ xong. Sau này Bạch thị đưa nàng cùng thị thiếp kia đi nhà bằng hữu phó yến thì gặp phải đạo tặc. Nàng thay Bạch thị đỡ một đao rồi bỏ mạng, lúc hấp hối Bạch Vĩnh Quang mang theo binh từ xa chạy đến, dọa cho đám đạo tặc chạy đi. Đôi hài đen hắn mang trên chân do nàng làm cho, lướt qua trước mắt nàng bước tới đỡ nương của hắn.

Còn tưởng hắn quan tâm Bạch thị xong thì tới nàng, không ngờ hắn cõng Bạch thị trên lưng xong thì nói với thị thiếp, “Nơi này máu tanh bẩn thỉu, chúng ta mau rời khỏi đây.”

Thế là một nhà ba người bọn họ đi xa khỏi tầm mắt của nàng. Lúc đó mắt nàng dần trở nên mờ ảo, mí mắt nặng nề rũ xuống, nàng mệt rồi, không muốn cường chống nữa. Một giọt nước mắt lăn xuống gò má thấm xuống lớp bùn đất trộn cùng máu tanh. Khi nàng trút hơn thở cuối cùng rồi cũng chẳng biết có ai đến dọn xác cho nàng không.

Nàng hy sinh cứu Bạch thị mà Bạch Vĩnh Quang lại bỏ mặc nàng tại hoang sơn. Nàng nhất định không gả vào Bạch đâu.

Gà vừa gáy, Quý Hân Vinh vốn mang theo ý thức phải dậy sớm nên ngủ không sâu đã giật mình tỉnh dậy. Hôm nay có chuyện cần làm nên nàng có động lực ngồi dậy, vỗ vỗ mặt cho tỉnh lại. Hôm nay nhất định phải đắc thủ không thể kéo dài hơn nữa.

Túc Hỷ vẫn còn đang ngáp cầm thau đi đánh nước thì đã thấy Quý Hân Vinh bước nhanh đi tới khiến nàng giật cả mình, “Cô nương, sao hôm nay dậy sớm thế?”

“Mau chuẩn bị nước cho ta rửa mặt, còn nữa gọi Liêm Cần tới đây, ta có chuyện muốn hắn đi làm.” Quý Hân Vĩnh vẫn còn mặc trung y chỉ khoác ngoại bào mỏng trên vai, tóc cũng chưa kịp chải nữa.

Lát sau khi Quý Hân Vinh chỉnh tề y phục đã thấy Liêm Cần hầu ở trước cửa rồi. Nàng gọi hắn vào, khẽ giọng nói: “Nhiệm vụ của ngươi hôm nay rất quan trọng. Ngươi phải theo sát thư đồng của cha ta, hắn chưa về ngươi cũng không được về.”

Chuyện tìm lỗi của Bạch Vĩnh Quang là chuyện bí mật cha nhất định sẽ giao cho thân tín đi làm để có thể bảo mật nhất có thể. Vì vậy nàng mới không tin theo dõi cả ngày mà còn không có manh mối gì.

---Phân Cách Tuyến Luna Wong - Bookwaves---

Vậy là Chỉ Diên Đoạn Thừng đã tạm thời kết thúc (đã tóm tắt sẵn kết cục, do chưa hài lòng nên đã xóa những đoạn cuối, sợ viết xong thì Bookwaves đã biến mất nên đăng tạm trước), Dị Giới Chi Du cũng up thêm 3 chương đầu của Q2 xem như đó là 1 kết thúc mở. Đương nhiên 2 bộ này vẫn sẽ được hoàn thành, chỉ là lúc đó k up được cho mn xem nữa.

Còn bộ này sao??? Không dám hứa nhé. Dạo này đặt hết thời gian tâm huyết cho đứa con tinh thần mới, khi nào rảnh rỗi hoặc có ý tưởng mới sáng tác. Bộ này cũng full rồi nhưng ai biết có như Chỉ Diên Đoạn Thừng vì không hài lòng mà xóa đi viết lại k. Với chưa biết chắc Bookwaves có trụ nỗi khi up full k nữa. Mọi người thông cảm nhé. Không phải t k muốn giữ Bookwaves mà thực sự quá sức t rồi. Tài chính, thuế, luật pháp đều theo không kịp. T cũng buồn lắm.

Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.