Liệt Nữ Truyện

Lượt xem: 6
2026 năm trước
Bạn có thể sử dụng mũi tên trên bàn phím để qua chương
Cấu hình
Báo cáo
Lưu truyện

HỨA MỤC PHU NHÂN

Hứa Mục Phu Nhân là con gái của Vệ Ý Công, là vợ của Hứa Mục Công. Lúc đầu, nước Hứa cầu hôn nước Vệ. Đồng thời, nước Tề cũng cầu hôn nước Vệ. Ý Công đồng ý gả cho nước Hứa. Con gái nói với người Bảo Mẫu rằng: “Từ xưa đến nay, con gái của nước Chư Hầu sở dĩ được coi như tặng vật để mong nhận được sự viện trợ của nước lớn. Hiện
nay, nước Hứa nhỏ mà lại xa. Nước Tề lớn mà lại gần. Thời thế hiện nay, kẻ mạnh xưng hùng. Giả sử biên giới có chiến sự, để duy trì bốn phương yên bình phải cầu cứu nước lớn. Nếu như có con ở đó thì không phải là rất dễ cầu cứu hay sao! Hiện nay bỏ gần mà gả đi nơi xa, xa lánh nước lớn mà dựa vào nước nhỏ. Một khi có tai họa kẻ địch vào xâm chiếm. Ai có thể nghĩ đến sự an nguy của đất nước?”.

Vệ Ý Công không nghe, cuối cùng đem con gả cho nước Hứa. Sau đó, Địch công đánh nước Vệ, phá vỡ thành lũy nước Vệ. Tuy nhiên, nước Hứa không thể cứu viện. Vệ Ý Công bỏ trốn qua sông, chạy xuống phía nam cuối cùng đến Sở Khâu. Tề Hoàn Công đến cứu viện, cuối cùng mới giữ được nước Vệ. Thế là, nước Vệ bèn lấy Sở Khâu làm kinh thành, mới coi như được yên ổn. Khi bị đánh bại, Vệ Ý Công mới hối hận không nghe con gái là Phu Nhân của Hứa Mục Công. Khi nước Vệ thua trận, Hứa Phu Nhân đích thân đánh xe đến chia buồn với Vệ Ý Công, bởi vậy mà đau đớn tột cùng, làm bài thơ “Tái Trì”:

Tái trì tái khu
Quy ngạn Vệ hầu
Khu mã du du
Ngôn chí u Tào
Đại phu bạt thiệp
Ngã tâm tắc ưu
Ký bất ngã gia
Bất năng tuyền phản
Thị nhĩ bất tang
Ngã tư bất viễn

Tạm dịch:

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp

Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.