TỀ ĐÔNG QUÁCH KHƯƠNG
Tề Đông Quách Khương là vợ của Đường Công, chị của người phu xe cho Tề Thôi Trữ là Đông Quách Yển. Đông Quách Khương xinh đẹp vô cùng. Sau khi Đường Công qua đời, Thôi Trữ đến phúng viếng thấy Đông Quách Khương xinh đẹp nên đã thương lượng với Đông Quách Yển để lấy Đông Quách Khương.
Nhà họ Thôi ở cạnh cung thất của Trang Công. Sau khi Đông Quách Khương đến nhà họ Thôi, Trang Công thấy Đông Quách Khương xinh đẹp nên thường lén lút đến tư thông. Thôi Trữ cũng biết việc này. Có một hôm, Trang Công đem mũ của Thôi Trữ thưởng cho thị vệ bên cạnh mình. Thôi Trữ vô cùng tức giận, cáo bệnh xin nghỉ, từ đó không ra khỏi
nhà. Trang Công lên đài cao gần nhà của Thôi Trữ, từ trên đài cao tán tỉnh Đông Quách Khương. Trang Công xuống đài đến gặp Đông Quách Khương. Đông Quách Khương chạy vào nhà đóng cửa lại không cho Trang Công vào. Trang Công đẩy cửa nói: “Mở cửa, là ta”. Đông Quách Khương nói: “Chồng thiếp đang ở trong nhà, còn chưa chải đầu”. Trang Công nói: “Ta đến thăm bệnh của Thôi Trữ, còn không mở cửa?”. Thôi Trữ và Đông Quách Khương từ cửa phụ đi ra đóng cửa rồi tập hợp người nhà, khua chiêng, gõ trống. Trang Công sợ hãi, ôm cây cột mà hát. Trang Công hướng về Thôi Trữ thỉnh tội rằng: “Ta biết tội rồi, xin hãy để cho ta sửa chữa, nếu không tin, ta có thể thề”. Thôi Trữ nói: “Ta không dám nghe theo lệnh của Ngài”, thế rồi tránh đi chỗ khác. Trang Công lại hướng về tôi tớ của Thôi Trữ thỉnh cầu rằng: “Xin hãy để cho ta chết ở trong miếu của Tổ tiên”. Tôi tớ của Thôi Trữ nói: “Tôi là tôi tớ của Thôi Trữ. Thôi Trữ đang bệnh không có mặt ở đây. Kẻ làm tôi tớ không dám nghe theo lệnh của Ngài”. Trang Công trèo tường muốn trốn ra ngoài. Thôi Trữ bắn tên trúng bắp chân của Trang Công. Trang Công rơi xuống. Thôi Trữ liền giết Trang Công.
Trước đây, Đông Quách Khương cùng với con trai của chồng trước là Đường Vô Cữu đến nhà họ Thôi. Thôi Trữ rất thích Đường Vô Cữu nên để cho quản lý việc nhà. Vợ trước của Thôi Trữ có hai người con trai. Con lớn tên là Thôi Thành. Con nhỏ tên là Thôi Cường. Sau khi Đông Quách Khương về nhà họ Thôi, lại sinh được hai người con trai là Thôi Minh và Thôi Thành. Thôi Thành bị bệnh. Thôi Trữ phế Thôi Thành, lập Thôi Minh làm người thừa kế. Thôi Thành nhờ người cầu xin với Thôi Trữ cho Thôi Thành thôn ấp của nhà họ Thôi để dưỡng lão. Thôi Trữ thương cảm nên đồng ý. Đường Vô Cữu và Đông Quách Yển ra sức tranh giành, không muốn đem thôn ấp của nhà họ Thôi cho Thôi Thành. Thôi Thành và Thôi Cường vô cùng tức giận, muốn giết Đường Vô Cữu bèn đem việc này nói với Khánh Phong. Khánh Phong là Đại Phu của nước Tề, đang âm thầm tranh giành quyền lực với Thôi Trữ. Hai bên đều muốn tiêu diệt đối phương. Khánh Phong nói với hai người rằng: “Hãy giết hắn!”, thế là hai người sau khi quay về đã giết chết Đường Vô Cữu với Đông Quách Yển. Thôi Trữ vô cùng tức giận, nói với Khánh Phong rằng: “Ta bất tài, có con mà không dạy nổi, mới thành ra như này. Tôi đối với ông rất tốt. Người trong nước đều biết. Tôi mong ông có thể sai người đến giải quyết thì mới ngăn được bọn chúng”. Khánh Phong bèn sai Lư Bồ Miết dẫn đầu đám người đến đốt
chuồng ngựa và kho của nhà họ Thôi, giết Thôi Thành và Đông Quách Khương. Vợ của Thôi Trữ nói: “Sống mà như thế này chi bằng chết cho xong”, thế là treo cổ tự vẫn. Thôi Trữ trở về thấy kho và chuồng ngựa bị thiêu hủy, vợ và con đều chết hết thì cũng treo cổ tự tử.
Người quân tử nói: “Đông Quách Khương giết một Vua, làm cho ba nhà bị diệt vong, lại làm hại bản thân, có thể nói là một người chẳng lành”.
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.