Ngõ Cây Điệp

Lượt xem: 9
2 tháng trước
Bạn có thể sử dụng mũi tên trên bàn phím để qua chương
Cấu hình
Báo cáo
Lưu truyện

Năm giờ mười lăm phút sáng.

Tiếng chuông của chiếc đồng hồ báo thức Liên Xô để trên tủ đầu giường đập liên hồi, xé toạc lớp không khí mỏng tang, nhờ nhờ xám của buổi hừng đông. Thuấn bật dậy. Khối cơ thể sáu mươi mấy tuổi dựng đứng lên như một cái lò xo đã được lên dây cót từ đêm hôm trước, chính xác và rập khuôn.

Ông xỏ chân vào đôi dép nhựa tổ ong để ngay ngắn dưới gầm giường, góc mũi dép hướng ra ngoài đúng ba mươi độ. Hôm nay, ông mặc chiếc áo sơ mi cộc tay màu cháo lòng, vạt áo sơ vin cẩn thận vào chiếc quần âu xỉn màu, thắt lại bằng sợi dây nịt da đã bong tróc lớp mạ ở mặt khóa.

Mọi thứ trong căn nhà này vẫn giữ nguyên vị trí của nó như lúc Thu còn nằm liệt trên chiếc sập gụ. Cốc nước lọc đậy nắp kính, hộp cao Sao Vàng, chiếc khăn mặt vắt ngang thành ghế. Thuấn không cho phép bất cứ thứ gì xê dịch. Sự xê dịch đồng nghĩa với sự mất kiểm soát. Và ông, một gã cựu binh từng đếm từng viên đạn trong băng đạn AK, căm ghét sự mất kiểm soát.

Ông bước ra sân, tháo ổ khóa cổng sắt rỉ sét, dắt chiếc xe đạp Peugeot ra ngõ. Tiếng xích xe khô mỡ kêu lạch cạch nhịp nhàng theo từng vòng đạp. Sương sớm Hà Nội táp vào mặt ông, mang theo mùi ngai ngái của rác sinh hoạt đêm qua chưa kịp dọn và mùi khen khét của mấy bếp than tổ ong đang nhóm dở ở cuối hẻm.

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp

Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.