Ngõ Cây Điệp

Lượt xem: 9
2 tháng trước
Bạn có thể sử dụng mũi tên trên bàn phím để qua chương
Cấu hình
Báo cáo
Lưu truyện

Năm mươi tư năm là một khoảng thời gian đủ dài để một cái chớp mắt hóa thành thiên thu, đủ để một đô thị tự đập đi xây lại, và cũng đủ để một lời hứa tạc vào xương tủy một con người, biến ông ta thành một kẻ gàn dở, điên rồ chống lại cả thế giới.

Giờ đây, trong căn phòng của viện dưỡng lão Suối Hai, ông Thuấn gục mặt vào đôi bàn tay gầy guộc, nhăn nheo của bà lão tên Ẩn. Ông khóc nức nở. Nước mắt của người lính già nhỏ xuống, thấm ướt những nếp nhăn đồi mồi trên mu bàn tay bà lão, rửa trôi đi cái gông cùm đã siết chặt lồng ngực ông từ cái ngày mùa hè năm 1972.

Bà Ẩn không nói thêm một lời nào nữa. Nụ cười thanh thản trên môi bà dần đông cứng lại, rồi tan biến vào sự trống rỗng quen thuộc. Bà rụt tay lại khỏi khuôn mặt đầm đìa nước mắt của ông Thuấn, cúi xuống, tiếp tục dùng những ngón tay khô khốc vò vò mép mảnh giẻ rách để trên đùi.

Ánh mắt bà lại đục ngầu, vô hồn, hướng ra ngoài cửa sổ nơi những hạt bụi đang nhảy múa dưới vạt nắng hanh hao. Bà lại quên mất anh Lâm. Khái niệm về người anh trai dũng cảm vừa “về nhà” đã bị cục gôm của Chúa tẩy sạch sẽ không tì vết. Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa. Giây phút bà đưa tay lên vuốt má ông Thuấn và mỉm cười, linh hồn của chàng sinh viên mười tám tuổi nằm lại ở Trường Sơn đã thực sự được siêu thoát.

Tuấn khẽ bước tới, đặt một tay lên vai ông già. “Bác Thuấn... Mình về thôi bác”.

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp

Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.