Nợ Một Chữ Tin

Lượt xem: 20
3 tháng trước
Bạn có thể sử dụng mũi tên trên bàn phím để qua chương
Cấu hình
Báo cáo
Lưu truyện

Cuối tháng Ba âm lịch. Mùa xuân đã gói ghém những hạt mưa phùn cuối cùng cất vào trong đất, nhường chỗ cho cái nắng hanh hao đầu hạ. Những vòm lá xà cừ cổ thụ dọc đường quốc lộ bắt đầu chuyển màu, rụng lả tả xuống mặt đường nhựa nóng hầm hập.

Thôn Đoàn Kết sau cơn “địa chấn” ở hội trường thôn dường như bình yên trở lại. Ông Mẫn đã xuất viện. Ông về nằm ở gian nhà sàn quen thuộc, nhưng cái dáng vẻ uy nghi ngày nào giờ quắt lại như tàu lá héo. Bác sĩ bảo vết thương đầu đã lành, nhưng cái “tâm bệnh” thì còn nặng lắm.

Nhà ông Bền. Cánh cổng sắt đúc hoa văn rồng phượng khép hờ, im lìm một cách đáng sợ.

Trong phòng khách, ông Bền ngồi chễm chệ trên bộ sô pha da thật. Mặt ông hầm hầm, tay xoay xoay cái bật lửa Zippo đắt tiền. Ngồi đối diện là Tân và những kẻ thân tín.

Ông Bền đã mất uy tín. Đi ra đường, người ta không còn chào ông đon đả nữa, mà lảng tránh, hoặc thì thầm to nhỏ sau lưng. Nhưng ông Bền là cáo già. Mà cáo già thì không bao giờ chết vì một cái bẫy chuột.

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp

Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.