Nợ Một Chữ Tin

Lượt xem: 15
3 tháng trước
Bạn có thể sử dụng mũi tên trên bàn phím để qua chương
Cấu hình
Báo cáo
Lưu truyện

Tháng Năm dương lịch. Cái nắng đầu hè gay gắt, trắng lóa, nung nóng những mái pro xi măng đến mức tưởng chừng như có thể rán trứng trên đó.

Cả cái thôn Đoàn Kết hôm nay chìm trong một sự im lặng lạ thường. Mọi hoạt động đồng áng, buôn bán dường như ngưng trệ. Mọi sự chú ý đều đổ dồn về Nhà văn hóa thôn, nơi treo cờ Đảng và cờ đỏ sao vàng rợp trời, chuẩn bị cho một sự kiện quyết định vận mệnh của cả làng trong nhiệm kỳ tới.

7 giờ 30 phút sáng. Hội trường Nhà văn hóa thôn đã chật kín người. Mùi dầu gió, mùi mồ hôi chua nồng, mùi trà mạn đặc quánh quyện với cái hơi nóng hầm hập từ mái tôn phả xuống tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Bốn cái quạt trần quay vù vù hết công suất nhưng cũng chỉ như đuổi ruồi.

Ở phía cánh trái hội trường, khu vực gần bục chủ tọa, ông Bền đã yên vị từ sớm. Hôm nay ông vận bộ vest màu xanh tím than, sơ mi trắng cổ cồn cứng ngắc, cà vạt đỏ thắm, ngực đeo huy hiệu Đảng sáng choang. Dù mồ hôi đang rịn ra lấm tấm trên trán, ông vẫn giữ phong thái ung dung, tự tin của kẻ nắm chắc phần thắng.

Xung quanh ông là Tân, là đội trưởng thủy lợi, và mấy đảng viên trong dòng họ Trần. Họ ngồi co cụm, thì thầm to nhỏ, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn ra cửa với vẻ dò xét. “Yên tâm đi bác”, Tân thì thầm, tay phe phẩy cái quạt giấy. “Em đã vận động hết các cụ bên hội người cao tuổi rồi. Ai lại đi bầu cho thằng lái xe. Còn lão Mẫn thì... chắc lão chỉ mong về hưu cho rảnh nợ”.

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp

Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.