Lúc này không thể nghĩ ngợi được nhiều, nhân lúc cơn cuồng phong quỷ dị kia đi qua. Đinh Cao An lập tức cõng theo đứa nhóc nhắm hướng về trấn Côn Luân Hương mà chạy thục mạng. Cơ thể suy nhược do linh thức bị suy yếu, cộng thêm trời lại đổ mưa phùn vào ban sáng nên cơ thể Cao An tỏ ra mệt mỏi, môi tái nhợt thiếu sức sống. Lúc nghĩ bản thân sẽ bỏ cuộc thì từ trong tâm trí như có một giọng nói thôi thúc nói anh không được dừng lại. Cố gắng gượng đến khi thấy một căn nhà nhỏ đầu trấn thì hai mắt anh mờ đi, ngã nhào về phía trước, ý thức mất dần đi.
“Trong cuộc đời người tu đạo tâm đắc nhất là điều gì? Cứu lấy chúng sanh, độ hóa vong linh? Hay là luyện âm hồn, hành thi gây náo loạn nhân gian, rồi coi đó là lẽ phải.”
“Nếu tà thắng chính, thì lúc đó tà sẽ là chính, khi niềm tin, tín ngưỡng đều tôn sùng một thứ nào đó thì đó sẽ là chính, còn thứ bị bác bỏ kia cho dù là chính cũng sẽ hóa tà trong mắt muôn vạn vật.”
Từng câu nói cứ văng vẳng bên trong đầu chẳng biết qua bao lâu, một canh giờ, hai canh giờ, cũng chẳng rõ là bao lâu nữa. Phần ý niệm duy nhất của chàng thanh niên bây giờ cứ trôi lơ lửng giữa hư không, thực thực, ảo ảo. Đôi lúc nó như lời sấm của mười phương chư phật, đức cao vọng trọng. Nhưng đôi lúc lại giống như một lời đe dọa, nếu bản thân anh không thể chiến thắng cái ác thì mọi thứ sẽ đảo lộn lên. Rồi bỗng như bị một lực kéo mạnh, phần ý thức mờ mịt đó được hút trở về thân xác, tứ chi truyền đến cơn đau ê ẩm, phần đầu tê rần như bị ngàn mũi kim đâm xuyên qua. Bên tai là tiếng gọi của một đứa trẻ:
– Ca ca à! Mau tỉnh lại thôi, ca ca!
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.