Tà Thần

Lượt xem: 2
2026 năm trước
Bạn có thể sử dụng mũi tên trên bàn phím để qua chương
Cấu hình
Báo cáo
Lưu truyện

Để dùng được loại phù chú này thì yêu cầu từ người sử dụng cũng rất khắc nghiệt. Phải là cấp bậc địa sư và có thêm tinh hoa của kĩ năng vẽ phù chú bí truyền thì mới có thể dùng được. Bắt buộc trong một lần sử dụng phải đánh thức hoặc dẫn được hồn phách của người kia. Nếu người pháp sư triển khai không thành công chắc chắn sẽ bị phản phệ. Nhẹ thì suy giảm đạo hạnh, tổn thương xác thể, nặng hơn thì coi như bước một chân vào cửa tử. Dù có đánh đổi gì thì Phù Dung cũng quyết định cứu lấy cậu thanh niên này. Một người tốt như Đinh Cao An lại được sinh ra trong nhà toàn ác bá như vậy thật là tội nghiệp cho cậu ta. Trải qua vài giờ thi pháp, tiếng gà gáy canh ba cũng đã vang lên, vậy là một ngày mới lại đến với ngôi làng này. Cao An tỉnh dậy sau một giấc ngủ sâu, cơ thể cảm thấy mệt mỏi không thôi. Nhìn lại thấy mình đang ở một nơi khác, anh hết vỗ vỗ đầu rồi xoa thái dương để nhớ lại chuyện gì đã xảy ra. Bỗng có giọng quen thuộc của một bà già cất lên từ sau lưng.
– Cậu tỉnh rồi sao? Ta đã nói cậu không thể ở đó được mà.
Đó là Phù Dung, tay bà cầm theo chén cháo loãng, đi đến chỗ anh ta đặt xuống, mới nói tiếp:
– Ăn đi cho nóng, xong rồi thì tốt hơn nên đi về nhà đi, nơi này không dành cho cậu đâu.
Đinh Cao An tỏ ra khó hiểu, nhưng vẫn cầm lấy chén cháo vừa thổi vừa húp lấy, nói gì thì nói cũng phải lắp cái bụng đói trước đã. Đánh chén xong anh liền quay ra hỏi lại, tay gãi gãi đầu khó hiểu’

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp

Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.