Chập tối, ngôi làng nhỏ lúc này nhà nhà đã đóng hết cửa nẻo, thổi tắt hết đèn dầu để chìm vào giấc ngủ. Không khí có phần ảm đạm và u tịch so với thường khi, có một số hộ cửa vẫn mở nhưng phía trong nhà lại tối om. Những nhà như vậy đa số đều đã vong mạng trong khu rừng già quỷ ám kia. Thỉnh thoảng lại có tiếng chó mèo thi nhau rượt đuổi, khiến cho không gian càng đáng sợ hơn. Trộm cướp thậm chí còn chẳng dám nghĩ đến chuyện đi vào mấy căn nhà trống để lấy những thứ quý giá. Ai cũng nghĩ rằng nếu bước chân ra khỏi nhà lúc trời tối thì sẽ lập tức bị bắt mất hồn phách, sau lại giống như đám người trong cái giếng kia.
Lúc này ở một ngôi nhà cuối làng khói vẫn tỏa ra thành cột bay lên trời, đèn vẫn chói sáng khắp một vùng không gian, như muốn thách thức thế lực thần bí đang ẩn mình trong khu rừng đó. Giọng khàn khàn của một người đàn bà độ sáu bảy mươi tuổi nhẹ nhàng vang lên từng hồi:
– Lần này bà có chuyện cần phải giải quyết để tránh liên lụy đến người vô tội. Thiên con phải ở lại trong nhà. Ta không chắc nếu đi theo sẽ bảo vệ được cho con. Ở nhà phải đóng hết cửa lại, cho dù có ai gọi cũng không được mở cửa dù có là bà. Nếu có ai kêu tên thì nhất quyết không được trả lời.
Chẳng ai xa lạ chính là lão Phù Dung, bà vừa nói vừa dúi vào tay Phan Thiên vài tờ giấy màu trắng bạc. Miệng không ngừng căn dặn:
– Đây là bùa trấn tà, lúc nguy cấp chỉ cần hô “bạch phù diệt tà ma, tru tà!” lúc đó tự khắc con sẽ an toàn.
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.