Phù Dung thở dài tỏ rỏ sự mệt mỏi trong từng câu nói:
– Là do có người cứu ta, chuyện kể ra thì rất dài.
Lại nói vốn dĩ Liệt Khốc và Phù Dung là hai huynh đệ cùng lớn lên ở một võ quán trên đỉnh Ưng Sơn. Từ khi biết nhận thức về đạo thuật thì sư phụ đã hướng cả hai người đi những con đường khác nhau. Với Liệt Khốc phải trải qua rèn luyện cực khổ, gian truân. Nhưng trái ngược với sư đệ, Phù Dung chỉ được truyền dạy đạo thuật, không được rèn thể chất. Có hỏi thì sư phụ chỉ nói:
– Con là phận nữ nhi, đến tuổi phải chọn phu quân mà nương nhờ tấm thân, không nên đi quá sâu vào học đạo thuật, nếu không sẽ gặp họa sát thân. Đến rằm tháng sau, con hãy xuống núi đi, thời gian tu tập của con đã xong.
Cũng từ lúc xuống núi thì Phù Dung cũng biến mất không chút dấu vết, sư phụ lại đoán là cô đã bị sát hại.
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.