Chiều một hôm khi trời không gió, hoàng hôn dần buông. Một người đàn ông to con ăn mặc lỗi thời lê bước chân từ từ dọc song song theo đường tàu. Trên tay ông ta là một mảnh giấy nhỏ ghi lại địa chỉ đã cũ. Đôi mắt cứ nhìn ngó xung quanh vì dường như khung cảnh xung quanh đã quá lạ lẫm với ông ta. Nếu trên đời có phép lạ thì có thể coi đây là một người vừa du hành thời gian đến từ quá khứ cũng nên.
Vô tình Du bắt gặp ông ấy, khi đang trên đường từ nhà thầy Hương trở về. Người này trước giờ chưa xuất hiện trong khu vực này bao giờ và nhìn bộ dạng cũng không phải là một người đàng hoàng. Đôi mắt cậu đủ tinh để thấy những vết sẹo lấp ló trong cái áo sơ mi sáng màu sờn cũ và hình xăm to đằng sau tấm lưng áo đẫm mồ hôi. Cậu dần dần tiếp cận và hỏi thăm thử:
- Ông chú muốn kiếm đại ca giang hồ nào ở chỗ này?
- Tìm đến nhà một người bạn cũ! – Ông ta thản nhiên bằng một ánh mắt đậm chất đời nhưng lại pha chút gấp gáp và từ tốn.
- Bạn cũ của ông là giang hồ “về hưu” hay còn “tại chức”? – Du vẫn tiếp tục dò xét.
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.