Sau khi hỏi thầy Hương về danh tiếng của hai người còn lại thì Du đã chuẩn bị tâm lý sẵn. Khi tham gia vào cuộc thi đấu võ chắc chắn sẽ chạm trán với những học trò của võ đường hai người này.
Một người là Bảy Hắc, tay đấm bốc từng vô địch hạng gà ba lần nổi danh khắp sáu tỉnh miền Tây ngày xưa. Người nhanh như sóc, như khỉ mà đòn đấm nào cũng như ong đốt làm mặt mày đối thủ sưng vù. Sau tề tựu thành một hội với ba của Linh thành bộ tứ đánh ra các giải ngoài vùng Tây Nguyên. Từng giao chiến với ông Lừ (thầy của Ka Kun) bất phân thắng bại.
Người còn lại là Tư Quẹo, nổi tiếng với cơ bắp rắn chắc. Chịu đòn như trâu, khỏe như voi và chỉ cần một đấm trúng đối thủ là có thể hạ đo ván ngay. Chiến thuật của hắn còn là những đòn khóa siết với lực tay kinh hồn. Đã từng chạm trán với thầy Hương và phải đến hiệp 3 thì thầy mới có thể đánh bại được hắn ta với nhiều cú chỏ cắm liên tiếp tét mắt. Người này cũng vô địch hạng gà nhiều lần và từng thắng ông Hải ở dưới sàn đấu.
Với những chiến tích ghê gớm như thế này thì cũng không thể coi thường họ được. Đúng là ai cũng có khả năng trở thành một sát thủ, mọi kiểu ám toán trong giang hồ xưa thời còn loạn lạc đúng là do tay những người làm. Thầy Hương còn kể thêm, ông từng đụng độ với hết bốn anh em này và đều rất chật vật mới có thể khiến chúng rút lui. Còn nói về giang hồ thì bốn người này không băng đảng, chỉ cần có tiền và có lý do thì sẽ xử lý theo lời người mướn.
Bạn của thầy Hương từng là một trùm giang hồ cộm cán cũng bị bốn người này chém đến thừa sống thiếu chết. Phải cố gắng cứu chữa lắm mới có thể qua cơn nguy kịch. Nói về tay sát nhân thì bốn người này phải là tay không ngại dính máu. Vụ án năm đó xử, người gánh hết tội là ông Nghĩa Địa còn người còn lại là Quang thợ gặt đã bị giang hồ thanh toán không cứu được mà chết nhưng thật ra là do bùa hại chết.
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.