Đã mấy lần tự hỏi vu vơ
Tình ta sao lại lắm đợi chờ
Chờ trên từng giây phút nhỏ nhặt
Chờ đến nỗi tâm trí ngu ngơ.
Khi gần nhau cả ngày vẫn ngắn
Xa một hồi ngỡ mấy mươi trăng
Người một chỗ mà lòng thấp thỏm
Nói không nên lời huống thơ văn.
Gặp nhau nâng cảm xúc tựa thác
Rồi không gặp nỗi nhớ tuôn dài
Miên man miên man mong man mác
Giữ riêng mình chứ đâu dám nhường ai.
Ngày qua ngày nỗi nhớ lướt qua
Cứ ngỡ sẽ phải vượt ngân hà
Minh chứng nào cho lòng son sắc
Lòng bên lòng tình đẹp của hai ta.
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.