Có đâu xa người từ đâu gặp gỡ
Ngay gần bên mà tôi có đâu ngờ
Nhân ra được phải nắm ngay kẻo trễ
Xây ngôi nha cho tim có chỗ về.
Ba năm qua là đêm trường tịch mịch
Cô đơn thế để trái nghịch nhân gian
Tay viết thơ tay bấm nhẹ ngón đàn
Muốn đem đến mùa vàng lúa non tình chưa trổ.
Nhưng lòng tôi đã chín từ lâu rồi
Đợi tay ngọc vuốt nhẹ từng bông lúa
Khi những ngón tay đan lùa vào lòng thắm thiết
Giật mình: "À! Tôi biết đã yêu em".
Thôi trộm nhìn cũng thôi xa cách
Bởi vì ta đã xích gần nhau hơn
Hai tấm lòng mặc kệ những đau đớn
Tay cầm tay chỉ thế chẳng ai hơn.
Hơn hai mươi năm tôi sống trên đời
Vẫn rối bời khó nói ra nỗi nhớ
Có xa nhau là có nghĩ vu vơ
Hay hẹn gặp mà lòng nao nao chờ đợi.
Trẻ con thay tôi e là không phải
Trân trọng hơn những tình cảm em trao
Em gửi tôi một nụ hôn thoáng chốc
Ngỡ môi tôi cả đời mãi ngọt ngào.
Cứ thế thôi vì nhớ vẫn là nhớ
Quỹ thời gian mỗi ngày bấy nhiêu giờ
Là bấy nhiêu laai em ở trong tâm trí
Phần còn lại hồn tôi dệt nên thơ.
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.