Đồng hồ vừa chạm mức 6 giờ tối, ánh đèn vàng ấm áp từ tiệm hoa hắt nhẹ ra vỉa hè mỏng sương, kéo theo hương thơm dìu dịu từ hàng chục loại hoa tươi. Căn tiệm nhỏ yên tĩnh đến mức có thể nghe được cả tiếng dao kéo chạm vào mặt bàn gỗ, tiếng nước sủi nhẹ trong chiếc bình cắm hoa cũ kỹ.
Ánh Như đang cặm cụi gỡ từng nhánh hoa baby ra khỏi bó to, đầu hơi cúi thấp, mái tóc tết lệch một bên trượt nhẹ xuống vai. Chiếc váy xanh ngọc dịu dàng ôm lấy dáng người mảnh khảnh, lớp tạp dề nâu vương một chút vệt đất sét. Trên loa nhỏ gần kệ, bản nhạc không lời đang ngân lên từng nốt êm ru như ôm lấy căn phòng.
Tiếng chuông cửa leng keng vang lên – âm thanh thân thuộc mà hôm nay lại khiến cô bất giác ngẩng đầu nhanh hơn mọi khi. Và rồi đôi mắt chạm phải người đã đặt bó hoa tối nay – Minh Khải.
Chỉ có điều, anh không đi một mình.
Cô gái đi cạnh anh có dáng vẻ năng động, trẻ hơn cô một chút, đôi môi bóng bẩy son đỏ và ánh mắt nhìn quanh không giấu được sự tò mò. Khi vừa bước vào, cô ấy cố tình nghiêng người chạm nhẹ vào Khải, tay vòng hờ qua khuỷu tay anh, miệng cười như cố khẳng định một điều gì đó.
“Đây là… một tiệm hoa kết hợp làm gốm à?” – giọng cô gái trong trẻo nhưng mang chút lấn lướt. “Thành phố này đúng là nhiều điều bất ngờ thật.”
Ánh Như gật đầu nhẹ, nụ cười không rõ là thân thiện hay xa cách:
“Xin chào quý khách, mời vào. Nếu cần bó hoa đã đặt, cận vui lòng chờ mình thêm vài phút để hoàn thiện nốt phần gói.”
Minh Khải vẫn im lặng như mọi lần, đôi mắt anh chạm nhẹ vào cô trong khoảnh khắc rồi dời đi. Cô gái bên cạnh cô chẳng rõ là ai, nhưng nghĩ chắc đây là người bó hoa này:
“Bọn tôi là đồng nghiệp cùng bệnh viện. Anh Khải nghe nói có tiệm hoa đẹp nên bảo sẽ ghé mua… nhưng hóa ra là một nơi thế này.” - Như thể giải đáp được câu hỏi trong Như.
“Ừm.” – Minh Khải đáp khẽ, ánh mắt vẫn lướt trên kệ gốm nhưng chẳng thật sự tập trung vào bất cứ món gì.
“Hay là… anh có rảnh tham gia một buổi làm gốm không?” – Thuỷ nghiêng đầu hỏi, giọng ngọt hơn hẳn khi quay sang nhìn cậu. - “Chỗ này cũng hay ho đấy, mình có thể cùng trải nghiệm.”
Khải không trả lời ngay. Cậu như chưa nghe thấy lời mời đó. Ánh mắt vẫn dừng lại ở đôi tay đang cắm hoa của Như những ngón tay gầy gò nâng niu từng nhành hoa.
Cô ngước mắt nhìn cả hai, giọng chút ôn nhu:
“Nếu hai người muốn tham gia workshop, tôi có thể xếp lịch.”
“Vậy thì hay quá. Đúng không anh Khải?” - Thuỷ như bắt được ánh mắt có chút ám mụi cậu dành cho chủ tiệm.
Dương Thuỷ ho một tiếng như kéo Minh Khải khỏi cơn mộng mị, cô ấy quay đi nhìn những tác phẩm xung quanh: “Anh không rảnh cũng được, em cũng không thích nơi quá yên tĩnh. Đặc biệt chủ tiệm lại còn chậm chạp như này.”
Tay cô thắt chặt sơ ruy băng trong tay, nuốt nước bọt lấy lại chút bình tĩnh, mỉm cười nhìn Dương Thuỷ: “Cảm ơn quý khách đã ghé thăm, nếu nhu cầu của quý khách cao hơn có thể tiến vào những tiệm hoa trong trung tâm thành phố. Nơi đây chỉ tiếp người đủ kiên nhẫn và thích sự bình yên.”
Cậu hơi bất ngờ với từng lời cô thốt ra, dáng vẻ đôi phần giống nhưng bây giờ lại là cô gái chẳng ai có thể bắt nạt nữa. Rồi cậu ấy quay sang nhìn Dương Thuỷ ra vẻ cảnh cáo:
“Đừng nói nữa, Dương Thuỷ.”
Cô gói nhanh bó hoa này, cố gắng xua đuổi đi sự khiến cô khó chịu.
“Cậu ấy là muốn dắt ai đến gây sự vậy? Trả thù à?”
“Đây là hoa của quý khách, mong quý khách sẽ để lại feedback trên trang chủ. Quý khách còn cần gì không? Nếu không…”
“Lần đầu thấy một nơi lại muốn đuổi khách đấy.” - Dương Thuỷ khoanh tay đứng nhìn cô.
“Đủ rồi. Đi.” - Cậu lạnh lùng mang theo chút tức giận khi Thuỷ cứ làm khó cô. Anh lấy bó hoa, quẹt thẻ rời đi nhanh.
“Cảm ơn quý khách đã ủng hộ” - Cô cúi đầu chào cả hai.
Cậu với Dương Thuỷ rời đi, ánh đèn hắt ra hiện vừa đủ hình dáng của hai người. Cậu mang chút bực tức, gằn giọng sau lưng Thuỷ:
“Tôi nghĩ chúng ta không đủ thân, xin đừng làm những hành động như vậy. Và mong nếu có lần sau ghé đến tiệm đừng có mà làm khó người khác. Chẳng hay ho gì cả.”
“Ơ?” - Dương Thuỷ ngơ ra, dừng bước.
Cậu không nói gì lướt nhanh qua cô ấy, mở cửa xe chờ cô tự lên rồi lên ga rời khỏi tiệm.
Còn trong tiệm hoa và gốm, dùng nhành cây phẩy nước như cố đuổi đi thứ xui xẻo khi nãy.
“Cậu thù mình đến vậy sao? Dẫn người đến phá nữa chứ. Bực mình.”
Cũng gần 9 giờ, nghĩ cũng dần thưa khách cô thu dọn đồ đạc và sắp xếp lại cửa tiệm. Cô mở cánh cửa tiệm, nhìn sang chiếc ghế dùng cho khách chụp ảnh, một bó hoa là bó hoa chính tay cô bó khi nãy.
“Ủa?” - rút nhanh điện thoại, chụp gửi Minh Khải.
[Ánh Như]: Quên?
[Minh Khải]: Tặng cô chủ tiệm.
Ánh Như thấy cậu trả lời nhanh chóng, đôi chút đứng hình mấy giây, rồi trả lời Minh Khải.
[Ánh Như]: Nếu còn lần sau, mình không nhận.
Minh Khải vừa xem xong đóng tài liệu Y khoa, tay vờ nhanh chiếc điện thoại sợ sẽ lỡ mất tin nhắn từ cô ấy.
“Có phải mình hơi lỗ mãng quá không? Mình nên chậm rãi hơn sẽ tốt.”
[Minh Khải]: Xin lỗi, chỉ muốn ủng hộ cậu.
Ánh Như chẳng nhắn thêm câu nào, cô khó cửa ngồi lên xe máy theo cô suốt 6 năm từ năm nhất.
“Thật sự không hiểu nổi cậu ấy, cuối cùng là cậu ấy đang muốn làm gì.”
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.