Dấu Chân Trên Đất Nâu
“Mọi thứ dường như lắng lại một chút, như khoảng lặng trước cơn bão lớn. Tôi cố gắng học cách dung hòa, chấp nhận con đường của mình, nhưng lòng vẫn không khỏi bất an”.
- Suy nghĩ của Quân
Mưa không ngớt, trắng trời trắng đất. Tiếng mưa đập vào mái nhà sàn nghe như tiếng trống trận dồn dập. Nước suối đã dâng lên mấp mé bờ, đục ngầu và hung dữ, cuốn theo cả những cành cây mục nát. Gió rít qua khe núi nghe ai oán, khiến người ta không khỏi rùng mình. Đêm đến, chỉ còn nghe tiếng mưa và tiếng nước gầm gừ, cảm giác như có con thú dữ nào đó đang rình rập ngoài kia.
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.