Dấu Chân Trên Đất Nâu
“Nước gầm, đá lở. Chỉ trong một đêm, bản làng tôi biết bỗng trở nên xa lạ, tan hoang. Con người sao mà nhỏ bé...”
- Quân, trong cơn lũ dữ.
Đêm đó, mưa không còn rơi nữa mà như có ai đó đang dội cả một dòng sông từ trên trời xuống. Mưa quất vào vách nứa, vào mái nhà sàn tạo thành một thứ âm thanh điên cuồng, dữ dội. Gió gào rú từng cơn qua các khe núi, tiếng cây cối ngoài rừng kêu răng rắc như sắp gãy đổ. Ngôi nhà sàn rung lên bần bật theo từng cơn gió giật. Quân ngồi nép vào lòng mẹ Thơm, bên cạnh là Ban Mai đang run rẩy vì sợ. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn thờ chập chờn như sắp tắt, soi rõ gương mặt tái mét của mẹ và vẻ căng thẳng cực độ trên khuôn mặt bố Thành đang đứng ngồi không yên bên cửa sổ.
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.