Dấu Chân Trên Đất Nâu
“Một câu hỏi vu vơ, một cái quạt cũ được sửa. Lần đầu tiên, tôi thấy ánh mắt của người có học nhìn tôi không phải thương hại, và lần đầu tiên, tôi thấy người thành phố cũng có lúc bất lực”.
- Suy nghĩ của Quân sau khi gặp Lực và Hằng.
Từ ngày anh Lực về xã, Quân thấy không khí trong bản có chút gì đó khác đi. Anh cán bộ trẻ này không chỉ ngồi ở trụ sở. Người ta thường thấy anh lội xuống tận ruộng cùng anh Sinh, xem xét đất đai, nguồn nước, tay lúc nào cũng kè kè cuốn sổ nhỏ và chiếc điện thoại thông minh trông khá đắt tiền. Anh nói chuyện với ai cũng từ tốn, lắng nghe nhiều hơn nói, ánh mắt thì luôn quan sát, suy nghĩ. Quân thấy ấn tượng với tác phong thực tế và sự hiểu biết của anh, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định. Khoảng cách của một thằng bé nghỉ học sớm với một người cán bộ có học thức từ thành phố về.
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.