Không biết nàng về nhà lúc mấy giờ, nhưng khi thức dậy thì đã ngủ cạnh bên tôi. Nàng bận bộ đồ ngủ mà tôi đã không thấy từ lâu. Có thể thấy lờ mờ những sợi chỉ xù lông xoắn lại với nhau, trông chúng thật giống bề mặt vải len. Nàng nằm nghiêng, quay mặt vào bức tường, mái tóc đen nhánh xõa xuống mặt giường hơi rối. Hình như tóc nàng đã ngắn và mỏng đi phần nào. Ở tư thế này tôi có thể thấy rõ gáy nàng hơn bao giờ hết. Nó trắng ngần đến mức có thể nhìn rõ mấy sợi gân xanh đang chuyển động theo nhịp tim, còn cả hai cái nốt ruồi son không đối xứng nhau gần xương hàm.
Rồi một nàng nữa bước vào phòng. Cô ta bật công tắc đèn, xong bắt đầu cởi đồ. Cô móc áo ấm lên giá treo, sau đó lấy quần áo trong tủ để đi tắm. Tôi nhìn bờ vai của hai nàng nhưng vẫn chưa hình dung được điều gì đang diễn ra cho đến khi cô đi khỏi. Trước khi rời phòng cô không quên đóng cửa và tắt đèn. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau trong thoáng chốc. Tôi bật người ngồi dậy, cố nhớ lại xem đã xảy ra chuyện gì, rằng có một sai sót nào đó trong nhận thức của mình cho đến thời điểm hiện tại. Nhưng không đâu vào đâu. Mọi thứ trở nên rối tung rối mù dù tôi có sắp xếp chúng lại thế nào đi chăng nữa.
Đã là tám giờ sáng, mặt trời đang lên cao hơn và có những biểu hiện đầu tiên của nắng nóng. Ngoài sân xe thằng Tín vẫn để đó, khắp nơi toàn là những lá cây; hậu quả mà cơn mưa nửa đêm mang lại. Tôi vươn mình, bắt đầu bài tập thể dục buổi sáng bằng động tác xoay hông. Nó kêu một tiếng rắc đầy sảng khoái. Nàng tắm đâu đó khoảng ba mươi phút. Trong thời gian chờ tôi điểm lại những gì mình đã viết đêm qua. Một mẫu truyện ngắn viết về cuộc gặp mặt giữa nhân vật “tôi” và một người phụ nữ khiếm thính. Câu chuyện kết thúc bằng khung cảnh cô gái biến mất trong màn mưa khi trời rạng nắng. Kết thúc không dẫn đến đâu mà chỉ dừng lại ở lưng chừng như vậy, không có cao trào hay bất cứ nút thắt quan trọng. Chỉ đơn giản là tôi gặp cô gái khiếm thính vào bốn giờ sáng lúc trời còn mưa.
- Giờ thì em sẽ nghe anh nói. Nhưng chỉ nói thôi, không giải thích gì cả. Ok? - Nàng lau khô tóc, ngồi vắt chéo chân trên ghế.
Tôi gật đầu.
- Cô gái đó là ai?
- Đêm qua, cô bé xin vào nhà trú mưa với khuôn mặt bầm dập vết thương…
Nàng nhìn trừng.
- Hai người không quen biết nhau. - Tôi nói thật.
- Bộ đồ đó là sao?
- Nó không có gì mặc cả.
- Rồi. Việc này sẽ dừng lại tại đây. Em sẽ hỏi cô bé. Chỉ hai người chúng em, anh hiểu chứ?
- Ok. - Tôi ra dấu tay.
Hai đứa chúng tôi ăn sáng cùng nhau tại phòng khách. Thường ngày nàng ít chú ý đến các chương trình trên tivi nhưng hôm nay lại rất chủ động chuyển kênh. Nàng nói về công việc của mình nhiều hơn mức cần thiết, bảo với tôi cái remote sắp sửa đi đời rồi, thậm chí cả sáng nay tôi chưa một lần thấy nó đặt ở đâu khả dĩ hòng chạm vào. Bấm xong nàng đặt nó trên đùi hoặc là bên hông mình, vấn đề là hai đứa ngồi đối diện nhau.
Mười giờ kém, cô gái mở cửa phòng rồi rón rén đi ra. Không có nét nổi giận nào được phép biểu lộ trên mặt nàng; dường như nó bị nàng gom lại rồi ném đi đâu mất. Nàng kiểm tra những vết bầm trên mặt cô, lăn trứng gà và thoa dầu gió. Tôi cũng được nhờ chuẩn bị bữa sáng cho cô. Ăn xong nàng đã hỏi riêng cô trong phòng ngủ. Dù nói là “riêng” nhưng ngồi đây tôi vẫn nghe được, họ chẳng kiêng dè điều gì.
Hân học lớp mười một, sống chung với mẹ và dượng. Ban đầu tôi cứ nghĩ là người chồng mới đã đánh con gái riêng của vợ đến mức thừa sống thiếu chết, nhưng dần dần cô hợp lý hoá cũng như khẳng định rằng những vết thương này là do mẹ gây ra. Tôi nhớ lại, người bạn thân qua hai đời vợ đã tâm sự với tôi, mang cái dáng vẻ phức tạp và đầy chiều sâu của mình. Hắn hỏi:
- Mày biết điều đầu tiên người ta hỏi con tao là gì không?
- Về chuyện học hành hay gia đình gì đó chăng?
- Nếu là mấy người quen tao từ trước sẽ nói thế. - Nó nốc cạn ly rượu, mặt không đổi sắc. - Họ bảo dượng có đánh hay la mắng gì con không. Nghe khốn nạn chưa? Đầu óc của chúng đã bị ô nhiễm bởi tạp chất hoá học mất rồi.
Tôi chưa bao giờ để ý đến chuyện này. Thử đặt mình trong tình trạng của bạn thì chắc tôi sẽ loay hoay tìm cách yêu thương con riêng của vợ, như cái cách người khác yêu chiều con riêng của mình. Khi bực bội hay ấm ức về điều gì đó, tôi chẳng thể la rầy hoặc đánh nó như con ruột của mình được. Cùng một công lao nuôi dưỡng, nhưng nếu không đẻ ra nó thì chắc tôi sẽ phải đi tù vì hành vi đó. Vậy tôi phải yêu thương con riêng của vợ như nào? Ngay từ đầu mọi thứ người ta áp đặt lên tôi đã sai lệch, và sự không cân bằng đó chẳng thể được trao đổi thành tình yêu tương đương.
- Con bé ra sức biện hộ rằng người cha mới này rất tốt. Đôi khi sẽ có lúc nó so sánh tôi với cha ruột của mình. - Gương mặt hắn trở nên đáng sợ, cứ như được cắt ra sau cuộc nổi giận đùng đùng.
Hai chị em ra khỏi phòng ngủ với tâm lý trái ngược tôi, nhìn như đã quen biết nhau từ lâu. Nụ cười mà tôi chưa từng thấy hiện lên trên mặt họ, nhưng cũng có chút quen thuộc. Một trong hai đã cười như thế với tôi, mà điều đó diễn ra vào lúc nào? Tôi được giao việc đưa cô bé về nhà, vợ dặn tôi nói chuyện với người mẹ để chuyện tương tự không tiếp tục diễn ra. Nàng chuẩn bị mũ bảo hiểm cho cả hai, gấp gọn bộ đồng phục đã khô phơi sau nhà cho vào túi bóng treo sẵn trên xe. Con bé xin lỗi tôi vì đã gây rắc rối. Ngồi trên yên xe máy, cô giữ khoảng cách hơn, đến mức tôi chẳng cảm nhận được rằng có ai đang ngồi ở sau. Chúng tôi lên đường, đi trái hướng dẫn đến thành phố.
Cả chuyến đi Hân không nói gì ngoài chỉ hướng rẽ. Chúng tôi vượt khỏi những con dốc thoai thoải, giảm tốc độ khi có bầy trâu nước với lớp da xám bùn băng qua đường. Mỗi lúc như vậy bóng cô trên mặt đường lại gần tôi hơn chút. Sau khi tăng tốc nó trở về với khoảng cách vốn dĩ, và thay phiên nhau xuất hiện với bóng của mấy cái cây ven đường. Khu nhà thưa dần sau bảng hiệu chỉ đường ra khỏi huyện, đất đỏ bazan được thay thế bằng đất cát. Chúng tôi băng trên đường quốc lộ số mười bốn, nơi có những cây trúc nhỏ cao không quá ba mét mọc thành bụi thưa phía xa hai bên đường. Chẳng biết là Hân tới đây bằng cách nào, có thể cô đi nhờ xe của người khác kết hợp cùng việc đi bộ. Nhưng với nhiều vết thương còn mới trên mặt, nó chỉ rõ cô đang nói dối hai vợ chồng chúng tôi.
- Cháu buồn nôn. - Hân kéo tay áo tôi, giọng e thẹn.
Tôi dừng xe sau khi đến một đoạn kín đáo, với nhiều cây cối hơn. Cô bé xuống xe, tháo mũ bảo hiểm đưa cho tôi rồi đi vào bên hông, cho đến khi biến mất sau đám trúc. Cô đi rất lâu. Trong thời gian đó tôi dạo một vòng xung quanh. Ven đường có nhiều vũng nước chết, đọng lại sau trời mưa. Chúng đôi khi bị cắt ngang bởi một vùng đất cao nhô lên, hoặc gốc của cái cây lớn đã héo úa. Vài người nước ngoài đi mô tô phân khối lớn dừng xe nghỉ giữa chặng, phía sau đuôi xe có treo lá cờ nước Đức. Một tiếng trôi qua, Hân vẫn chưa trở lại. Tôi gọi tên cô mấy lần thật lớn nhưng chẳng có ai đáp. Những vị khách du lịch nước ngoài đã khởi hành từ lâu, rồi lại có thêm một cặp đôi lớn tuổi dừng lại.
Khi đôi vợ chồng rời đi, tôi cũng theo họ trở về nhà. Cô bé chọn cách ra đi mà không báo trước cho chúng tôi một câu. Ít gì nếu không về nhà nữa thì gia đình tôi vẫn có thể tặng cô ít tiền mặt. Tôi nhìn cái mũ bảo hiểm và túi ni lông đen chứa quần áo treo đằng trước xe. Ở nó chắc vẫn còn mùi hương của cô…
***
Vợ chồng tôi ăn trưa tại một quán nướng cách trung tâm thành phố đúng một cây số. Đi cùng chúng tôi là Tín và người vợ chưa cưới tên Trang. Bốn người chọn bàn ở tầng hai, nơi được trang trí bằng tre và lá cọ, khác hẳn với tầng trệt bằng bê tông. Cửa sổ luôn mở và từ đây chúng tôi có thể nhìn ra bờ kè; nó đã cạn nước, chỉ còn chút ít trôi đi theo đường xói mòn ăn sâu xuống lòng sông.
Thức ăn được phục vụ nhanh chóng, đầu tiên là món gỏi tráng miệng, thịt cừu xào sả, cuối cùng mới đến món sườn bò nướng được bê ra với bếp than. Dù đã được nghe mọi người truyền tai nhau rằng vợ Tín rất xinh đẹp, nhưng đến nay có dịp gặp lần đầu thì tôi và nàng đã tấm tắc khen. Cô có lối ăn bận gợi cảm, mặc chiếc đầm màu đen khoét sâu đến tận lưng, nơi đó lộ ra hình xăm hai cành hoa đào đan chéo vào nhau. Đội chiếc mũ lưỡi trai vành rộng quá khổ, nó rủ xuống che đi quá nửa gương mặt gần như vào mọi lúc. Bấy giờ, khi đã yên vị trên bàn ăn mới tháo ra, cô quạt nó để bớt nóng. Thấy vậy, Tín ngoảnh người đến bên vách tường, kéo dây quạt ba cái; nó chỉnh mức mạnh nhất.
- Đừng, tắt đi, tro bếp bay hết vào đồ ăn rồi.
Cô phàn nàn với Tín nhưng vẫn giữ sự trìu mến vốn có. Tôi để ý đến ánh mắt của cô, nó vừa có nét tinh nghịch của tuổi trẻ, lại chứa sự xúc động bên trong. Nàng cũng nhận ra mà kéo tay áo tôi; dường như các cô gái luôn có sự sắc sảo nào đấy bên trong mình. Chèn vào giữa cuộc trò chuyện là mùi mỡ cháy, tiếng xèo xèo của thịt và một chút gượng gạo không đáng có. Ban đầu hai cô gái chỉ chăm chú đảo thịt rồi nghe người đàn ông của mình nói, nhưng sau khi uống hết lon thứ hai họ đã thoải mái hơn. Nàng luôn nổi bật bởi tài khéo ăn nói, đôi lúc khiến người khác phải e dè mỗi khi đáp lời. Ở nàng toát ra cái dáng vẻ uy nghiêm giống như mô tả của các vị quý tộc mà tôi đọc trong sách.
- Chị là Hoài, vợ của anh đây.
Họ bắt tay nhau, tiếp tục uống bia với tốc độ vượt xa hai thằng này. Nàng chính là kiểu người như vậy, một khi đã rũ bỏ lớp ngoại trang khoác lên mình thì sẽ rất thoải mái. Nhưng thế không có nghĩa là buông thả; lần duy nhất mà tôi thấy nàng say chính là hôm chúng tôi lấy nhau. Ban đầu, lúc mới quen nàng khác với bấy giờ rất nhiều, cái kiểu ứng xử dễ làm người ta muốn che chở, khiến tôi điêu đứng không thôi. Tôi lục lọi từng ngõ ngách trong trí nhớ mình, chốc chốc lại nhìn nàng đang cười đùa với Trang. Tựa như có một con lươn trơn nhẫy bên trong tôi, nó làm nhiệm vụ canh gác để cho không một ai chạm vào được vùng sâu nhất, bao gồm cả chính chủ nhân nó. Tôi mất khá nhiều thời gian để vây bắt, mỗi khi thân thể nó luồn qua ngón tay thì một phần ký ức hồ được tua ngược lại giống như băng ghi hình. Nhưng cuối cùng nó cũng bị dồn vào góc; tôi nắm lấy và nhấc con lươn ra khỏi mặt nước.
Sau khi tốt nghiệp tại một trường đại học tư thục chuyên ngành kế toán ở Quy Nhơn, nàng và tôi đã gặp nhau lần đầu tiên tại một công viên gần biển. Hôm ấy trăng sáng lạ thường, cả cuộc đời tôi chưa lần nào ngừng mong thấy lại nó. Tôi đi dưới trời tháng ba mát mẻ, xung quanh toàn là những hàng cây cao ngút, lá của chúng tươi mới hệt như vừa được ai đó tô màu lên. Nó phản chiếu ánh sáng của thành phố lờ mờ và mỗi lúc gió mạnh thổi qua, chúng đã khẽ lấp lánh. Khi ấy tôi cứ ngỡ là toàn bộ sao trên đời đã rơi mất, chúng từ bỏ bầu trời mà đáp trên cành cây.
Hoài tựa lưng trên băng ghế công cộng, mặc một chiếc áo dây màu xanh biển và quần soóc ngắn, tay cầm bóng bay. Trên đùi là một đứa trẻ khoảng chừng năm tuổi; họ trông thân nhau lắm. Tôi còn nhớ rõ cảm giác kỳ lạ ấy, nó giống như ta đột ngột nhận ra mình có thêm sở thích mà trước nay chưa từng; rằng đã có thứ gì đó được cấy vào tôi trong cái đêm ấy. Khi gió mang theo mùi muối biển thổi vào, tôi nghĩ mình đã run. Nàng không xinh đẹp đến nỗi khiến người ta gặp là có cảm tình ngay; tất cả mọi thứ tôi có thể nhận thấy là một sự bình thường đặc biệt, nhưng chính cái sự phi lý đó đã nảy sinh trong đầu từ trước khi ngồi xuống. Tôi nghĩ trái tim mình đã nổi dậy khởi nghĩa; ở góc nào đó trong lòng nó muốn chúng tôi gần nhau hơn.
Đó là một lời khẩn cầu.
Con lắc bạc trong tay nàng kêu lên, loại âm thanh trong trẻo và dễ chịu. Rồi nàng quay sang nhìn cái điều khiển trong tay tôi, hơi nghiêng đầu nói:
- Nó chạy có nhanh không?
- Chừng bốn mươi cây số một giờ. - Tôi đáp.
Nàng ngỏ lời muốn xem xe điều khiển từ xa của tôi, tay chỉ vào phần ghế bên cạnh mình, nở nụ cười bí ẩn.
- Ồ, nó trông giống một cổ xe đua thực thụ.
- Em dùng nó để đua mà, nói không ngoa thì rất cừ khôi. Chị có muốn xem không?
Nàng chỉ tay vào đám người đang tụ tập gần đó, tiếng động cơ xe đua rít lên, lao vù vù xé gió.
- Này, cậu ấy nhé, đã có ai nói với cậu là mình rất đẹp trai chưa?
- Chưa, chưa hề. Đây là lần đầu tiên.
- Thật vậy?
- Vâng.
Nàng bảo tôi chờ ở đây, sau đó rời đi cùng đứa trẻ, tay vẫn cầm bóng bay. Nó bị kéo đi hờ hững; tôi có thể tưởng tượng sợi dây buộc quả bóng đã để lại mấy vết hằn sâu trên da thịt nàng. Tôi đã chờ rất lâu, khi bóng những con người thưa dần và sương đêm ngày một dày đặc thì nàng mới chịu xuất hiện. Cầm que kem trên tay, nàng tiến đến dưới vầng trăng tròn tuyệt hảo hiện lên phía sau; hai bên là hàng cây được trang trí bằng vô số sợi dây bóng led nhấp nháy. Tôi đã thấy nàng như thế, với mọi sự lung linh trên đời đều đổ dồn về một phía; xa xa là tiếng sóng vỗ mạnh bạo.
- À, xin lỗi nhé, tớ nghĩ mình nên mua cho cậu một cây.
Nàng tỏ vẻ hối lỗi, ngồi xuống bên tôi gần hơn mức cần thiết.
- Không sao, em không thích kem cho lắm.
- Tớ muốn mua cho cậu thật đấy, oke? Nhìn xem, có tiền mà. - Nàng vỗ vỗ vào cái túi nhỏ đeo trước bụng.
Tôi bịa chuyện nói về lý do mình ghét kem đến thế nào. Trong lời kể đó, cây kem mà nàng đang ăn như thể là một con quái vật khó trị. Nàng tủm tỉm cười rồi xoè từ trong lòng bàn tay ra nắm hạt dưa. Tôi đón lấy bằng cả hai tay, xong lại nhìn bầu trời hòng tìm ra những ngôi sao đang cố đâm xuyên qua bầu khí quyển. Nhưng đáp lại tôi chỉ có sự thất vọng đã len lỏi vào trong lòng; trên đầu, một con chim như va phải bức tường vô hình mà rơi xuống dưới. Nó mất hút sau những tòa nhà cao chót vót.
- Thằng bé là con chị à?
- Nó là cháu tớ. Vừa đem trả về nơi sản xuất rồi. Nhưng chị là cái quái gì? Cậu sinh năm bao nhiêu?
- Chín bảy.
- Ờ thì chị cũng được. Tôi lớn hơn cậu ba tuổi lận.
Tôi tiếp nguyên liệu vào xe điều khiển, hai người bước đến đoạn đường có rào chắn dành riêng cho người đi bộ. Từ lâu khu này đã được người ta trưng dụng làm trường đua. Rồi nàng hỏi tôi về thông số động cơ bên trong, trước khi nó được cho xuống đất. Chạy được năm mười vòng thì nàng nhận được một cuộc gọi, nét mặt theo đó mà trùng xuống.
- Em có thể gặp lại chị không?
Nàng gật đầu, cất điện thoại vào túi.
- Lần sau hãy dạy tớ cái này, trông thích quá.
Đáng lý ra tôi nên xin nàng số điện thoại, nhưng tôi nghĩ mình sẽ chẳng viện ra được cái cớ nào để hẹn nàng đi chơi riêng. Chúng tôi vẫn gặp nhau sau đó; lịch hẹn không cố định, thường thì là hai ngày cuối tuần. Dần già cái cớ ra ngoài đua xe với đám người kia hết tác dụng với bản thân tôi; mỗi khi có thời gian rảnh, tôi liền cùng con chiến mã lao ra ngoài. Bất kể trời nắng hay mưa gió, tôi luôn ngồi trên băng ghế công viên với cái kiểu chờ đợi một thứ gì đó vô nghĩa. Đó có thể là cảm giác xa cách, một chút thất vọng khi nhìn mọi thứ đổi thay dần mà nàng chưa xuất hiện. Tôi học cách hiểu mình hơn, làm công việc sáng tác tự do; với ham muốn và ao ước của tuổi trẻ, tôi đã mơ tưởng mình sẽ thành công.
Thời gian đó, tôi hoàn thành những trang tiểu thuyết đầu tiên trong đời, cuốn sách viết về một anh chàng chờ đợi người bạn không có thực từ năm này qua tháng nọ. Đến ngay cả lúc sắp chết, khi đã trở thành ông lão hói đầu râu tóc bạc phơ, thì mấy lời cuối cùng anh ta để lại cho con cháu là tiếp tục chờ đợi. Tôi gửi tác phẩm cho nhiều nhà xuất bản nhưng cái nhận lại đều là lời từ chối; họ đưa ra những lời nhận xét chung chung kiểu như: sẽ chẳng có ai hứng thú với dạng câu chuyện như vậy. Nhìn chung, cuốn sách có thể kéo dài đến vô tận, viết về hành trình tiếp theo; nhưng vì nó đã thất bại từ đầu nên sẽ tạo ra nhiều nghịch lý.
Đã bốn tháng từ lần đầu chúng tôi gặp nhau, nàng và tôi dần rút ngắn khoảng cách, hay kể cho nhau nghe về quá khứ và cuộc sống hằng ngày. Nhưng không có nghĩa là chúng tôi hiểu rõ tất tần tật về đối phương; vẫn luôn có khoảng trống để tôi và nàng tưởng tượng ra một người bạn hoàn chỉnh trong đầu. Hôm ấy vẫn như thường lệ, trời nắng chói chang, tôi cùng con “Xích Thố” đáp chân tại băng ghế thân thuộc; mấy con ve trên cây thi thoảng lại tè một bãi xuống đất.
- Sao cậu thích ngồi ở đây thế?
Nàng ngồi xuống bên tôi, với kiểu ăn bận mát mẻ mùa hè, tay và chân trắng không tì vết.
- Vì bạn tôi cũng thích nơi này. Tôi đang chờ cô ấy.
- Vậy giờ mình yêu cầu cái này nhé, hãy trả lời thật lòng.
Tôi gật đầu.
- Hãy hẹn hò với mình.
- Ngay bây giờ?
- Đúng vậy. Mình chán cái cảnh phải nhìn cậu từ văn phòng mấy tháng trời rồi.
Thế là suốt một năm tiếp theo chúng tôi đã hẹn hò trong tình trạng không có số liên lạc. Nàng bảo điều đó là thừa thãi và yêu cầu chỉ mình có số của tôi. Nàng chưa bao giờ gọi cho tôi sau đó; chúng tôi chỉ trao đổi thông tin cho cuộc gặp tiếp theo qua nói chuyện trực tiếp. Nhưng mừng là hai đứa đã gặp nhau thường xuyên hơn.
Tháng chín, cơn bão đáp lại thành phố lâu hơn thường lệ. Tôi phải chuyển những thứ đồ dùng lên trên gác, rút hết ổ cắm điện, rồi nằm chen chúc với đống vật dụng như vậy; trông cho nước ngừng dâng lên. Căn phòng trọ mười ba mét vuông này đáng lẽ còn có thêm một người nữa, nhưng từ sau khi tôi bỏ ngang đại học thì người bạn ở ghép của tôi đã chuyển đi. Hắn suốt ngày cằn nhằn về dọn dẹp, dường như bị ám ảnh với từng vết bẩn có trên đời này. Nếu mà thích sạch sẽ quá thì theo tôi hắn nên chọn làm lao công thay vì đi học rồi quát vào mặt tôi vì lỡ dùng nhờ một chút dầu gội. Lúc ở một mình tôi vẫn giữ những thói quen mà mình đã làm hằng ngày: lau sàn vào sáu giờ, gấp chăn mền mỗi khi thức dậy, và tuyệt đối phải rửa chân nếu muốn nằm yên thân. Mất đi một người tức là tiền trọ sẽ tăng gấp đôi, đó chỉ là vấn đề của sinh viên nghèo, còn với người đi làm và các cô gái thì chẳng quan trọng đến vậy. Thế là tôi ngừng dọn dẹp khi nghĩ đến những điều ấy. Tất nhiên nó chẳng trông kinh khủng, bốc mùi như trong phim kinh dị, thay đổi duy nhất là tần suất giữa các lần.
Nàng gọi cho tôi lúc mưa còn đang gào thét. Khi biết đó là ai thì tôi lập tức ngưng cuộc nói chuyện và lưu vào danh bạ. Dù có thể đây chẳng phải số của nàng nhưng tôi nào có quan tâm.
- A lô.
- Cậu đến đây có được không?
- Phải có lý do cụ thể chứ, người ta sẽ cười vào mặt tôi nếu biết mình chạy bán sống bán chết qua chỗ một cô gái khi trời bão.
- Được rồi, mình sẽ ôm cậu.
- Cho tôi ba mươi phút.
Nàng đọc địa chỉ nhà mình, nơi mà cách đây khoảng sáu cây số. Tôi vệ sinh cá nhân cơ bản rồi tức tốc lái chiếc super cub đến địa chỉ đã được ghi lại. Giữa đường tôi ghé ngang một cửa hàng mua bó thạch thảo tím; người ta đóng cửa vì không nghĩ được sẽ có khách vào lúc này. Nhìn những bông hoa qua mấy tấm lưới sắt, phần nào trong tôi như được nở rộ.
Lối vào nhà nàng nhỏ đến mức chỉ vừa đủ chỗ cho xe máy dắt bộ ra vào. Hai bên được lèn chặt bằng những bức tường nhô mãi lên cao. Lối đi ngoằn nghèo, chốc chốc lại có một điểm lõm vào như thể để người ta nghỉ chân; rác thải và cặn bẩn nổi lềnh bềnh trên mặt nước và dính lại trên bờ tường. Tôi lách qua chúng bằng sự nóng lòng và khiêm nhường. Đứng trước cửa phòng số sáu, trên tay là đóa hoa vừa mua, bên cạnh là kệ để giày dép làm bằng sắt, trên đó chỉ có vỏn vẹn mấy chiếc. Tôi nghe giọng nàng và cả những người khác, trong lòng nổi lên một chút cảm giác bị lừa dối. Để hoa bên ngoài, tôi gõ cửa gọi tên nàng.
Hai người phụ nữ mở cửa phòng rồi đi ra ngoài. Một cô gái chừng hai lăm tuổi nhìn tôi chốc lát rồi trở về phòng của mình cùng người kia. Trông vào bên trong tối đen vì mất điện, tôi không thấy nàng đâu. Rồi nàng gọi tên tôi thật nhỏ, giọng nói như thể muốn đánh sập cả bầu trời. Nó vang vọng theo cách mà tôi chưa từng nghe qua, cái kiểu tiếng vang đi trước sau đó mới đến giọng của nàng. Khi ấy tôi biết là nàng cần tôi, hay một ai khác có thể bên mình vào lúc này.
- Mưa lớn quá. - Nàng nói.
- Lần sau tôi sẽ chủ động đến khi trời mưa, như vậy có được không?
- Và cậu sẽ được trao thưởng xứng đáng.
Nàng ngồi co ro trong góc tường trên gác, người quấn chăn bông dày. Từng bước chân tôi dẫm lên sàn gỗ kêu lên kẽo kẹt, rồi tôi ngồi xuống đối diện nàng; đôi bàn tay đã nhăn nheo vì ướt. Mưa sau đó lớn hơn, sấm chớp nổ liên hồi, chúng tôi có thể cảm nhận thấy từng rung động truyền đến từ thinh không và trái tim đối phương đang giao động mạnh. Chúng biểu tình mà không tạo ra bất kỳ hỗn độn nào, một sự hòa bình đúng nghĩa đang chảy trong tôi. Nàng ra hiệu cho tôi chui vào trong, nép mình vào vòng tay nóng hổi và cái chăn bông ấm áp.
- Cậu cởi áo ra đi.
- Để làm gì?
- Tôi sẽ ôm cậu như thế. Làm ơn.
Không lâu sau sự kiện ấy, chúng tôi lấy nhau. Nàng và tôi chưa từng có phút giây gần gủi nào theo nghĩa vợ chồng, mà chỉ đơn giản là tay trong tay. Tôi có nàng và nàng có tôi.
***
Chúng tôi trở về nhà chỉ khi nàng có dấu hiệu say sỉn. Tuy vẫn giữ được phần nào tỉnh táo nhưng mặt mũi nàng đã đỏ ửng. Nàng ngủ thật lâu và tôi làm công việc của mình. Buổi tối khi thức dậy nàng mới hỏi về Hân, tôi kể hết mọi chuyện cho nàng và chúng tôi cùng ăn tại phòng khách.
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.