Hoài

Lượt xem: 21
3 tháng trước
Bạn có thể sử dụng mũi tên trên bàn phím để qua chương
Cấu hình
Báo cáo
Lưu truyện

Kể từ lần đầu cơ thể xuất hiện kinh nguyệt thì nó luôn trùng với ngày sinh nhật của Hoài. Năm nay bữa tiệc buộc phải hủy bỏ trong sự không đành lòng của mọi người. Nàng bảo với mẹ là mình đau, đau khắp cơ thể, chỉ cần một cú chạm nhẹ vào người là nước mắt lại ứa ra. Chẳng ai có thể hình dung được nỗi đau mà Hoài đang mang; theo lời mô tả từ nàng, bên trong mình giống như có mấy con giun đang cựa quậy. Chúng ngấu nghiến hết những phần liên kết giữa xương và thịt, rồi lại khoét rỗng nội tạng. Nàng chịu đựng cơn đau trong bóng tối, tai luôn nghe thấy tiếng con gì đang gặm nhấm trong đầu, đến nỗi việc trở mình cũng là điều khó khăn. Âm thanh kẹt kẹt chỉ dừng lại khi nàng đánh xuống giường, nhưng sau đó, lúc chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, nó lại gọi nàng dậy.

Hôm sau mẹ đưa Hoài đi khám ở bệnh viện, bác sĩ kiểm tra sơ bộ cơ thể nàng rồi bảo không có gì đáng lo ngại. Ông kê cho nàng bốn đơn thuốc kháng sinh và giảm đau; suốt quá trình đó, gương mặt ông luôn dửng dưng, lạnh ngắt như thể đã mất đi sự thương cảm vốn có. Bước ra khỏi phòng khám với mùi sát trùng nồng nặc, mẹ hỏi còn đau ở chỗ nào nữa không thì Hoài lắc đầu. Chẳng biết sao, ngay từ lúc đến cổng bệnh viện, cái thứ đã hành hạ nàng cả đêm đã chạy đi đâu mất. Nhìn từ bên ngoài, nàng trông khỏe khoắn và xinh đẹp, với nước da hồng hào cùng ánh mắt tinh nghịch. Mẹ nhại lại lời bác sĩ, bảo rằng cấm nàng ăn bậy bạ ngoài đường, những triệu chứng kia là do dị ứng kèm theo kỳ kinh nguyệt.

Hoài luôn có sự đãi ngộ tốt nhất, làm cái gì cũng không cần chờ đợi, cuộc sống từ khi gia đình làm ăn khá giả như được trải trước một lớp bê tông mịn. Anh trai và em trai cũng dành phần lớn thời gian bên ngoài nên chẳng mấy khi ba người tụ họp đông đủ. Nhà nàng có cái kiểu giao tiếp lạ thường, họ chú trọng quyền riêng tư lên hàng đầu và chưa bao giờ ép buộc ai phải tuân theo lời mình. Mỗi người có thể ra vào nhà bất cứ khi nào, làm những điều mình thích trong phạm vi được quy định sẵn. Như thế không có nghĩa là họ xa cách nhau; luôn có mấy dịp cố định khi ba yêu cầu mọi thành viên phải có mặt đông đủ để chia sẻ khó khăn mà mình đang mắc phải. Trước đó, ông chưa bao giờ làm thế cả, ông là kiểu người, theo ấn tượng của nàng, là lỗ mãng, có tính cách bạo ngược và ghét ai trái lời mình.

Có lần nàng thấy anh trai đèo một cô gái bằng xe máy, hai người đi qua nhau mà chẳng chào hỏi gì. Bên ngoài, họ giống như là người lạ hơn là anh em. Thử nghĩ, nhà thì rộng, thời khóa biểu cũng khác nhau, nên đối với người anh này thì nàng không có chút mối bận tâm nào. Anh chưa hề càu nhàu về bất cứ điều gì xảy ra trong và ngoài gia đình; kể cả lúc mình có bận việc riêng với bạn bè trong phòng thì cũng vui lòng chấp nhận sự nhờ vả từ ai đó. Điều này trái ngược với quan niệm của Hoài về sự riêng tư. Nàng ghét người ta gọi mình vào lúc bận việc riêng, hay tỏ ra thái độ bất cần rồi nhìn đi nơi khác. Tại sao người khác đến nhà, dù cho bản thân chưa hề quen biết từ trước, mà phải tỏ ra kiểu cung kính giả tạo. Điều mà thầy cô cùng cha mẹ luôn thuyên giản khiến nàng nhức óc, vài câu chào hỏi có hề gì giúp người ta lại gần nhau hơn đâu; nó chỉ tạo cho nàng cảm giác ghét bỏ về người khách ấy.

Nàng biết cách nhận được tối đa sự giúp đỡ từ người khác. Ấy vậy, lần này, khi nói cho gia đình về việc có con gì đó suốt ngày kêu ở giường mình, lại không ai tin. Ban đầu, ba đến tận phòng rồi ngủ trưa ở đó sau khi nàng đã nói quá nhiều; tiếp đến là mẹ ngủ cùng vào buổi tối. Nhưng hai người họ đều đi đến một kết luận chung là cái giường gỗ chẳng có vấn đề gì. Rằng nàng đã nghĩ nhiều quá, hay đó là ám ảnh biến chứng từ cơn sốt mà người ta vẫn hay nói trên báo đài. Mỗi đêm chỉ có nàng nghe thấy, cái âm thanh như thể ai đó nghiến răng hoặc gần giống với tiếng vật nặng được kéo lê trên sàn nhà. Nó mỗi ngày một rõ nét cho đến khi nàng hết chịu nổi, nàng ấm ức than vãn là thà sẽ ngủ dưới đất chứ nhất quyết không nằm trên đó nữa. Tuần đầu tiên, ba cứ mặc kệ cho nàng ngủ ở đất, nhưng sau khi được mẹ khuyên bảo thì mới cùng nàng đi chọn một chiếc mới ở cửa hàng.

Từ đó, Hoài không kêu ca gì về vấn đề này nữa, nàng vẫn đáng yêu theo nghĩa nào đấy, được phép ra ngoài thay vì ở trong nhà nhiều như trước. Mùa xuân mang đến những khía cạnh mà nàng chưa từng bận tâm qua, có thể trông thấy cái đẹp mà ít ai để ý đến. Dường như đó là thành quả của người bạn tri kỷ luôn ngày nói về nghệ thuật; bỗng một ngày, nàng làm theo lời cậu rồi nhận ra người này không điên khùng như mình thường nghĩ. Nàng bắt đầu phát triển năng khiếu hội họa của mình và được gia đình hết sức ủng hộ, dù cho thời đó, theo quan điểm của đại đa số mọi người, là vẽ tranh chẳng đem lại lợi lộc gì. Hoài hình dung được sự khá giả về mặt kinh tế đã biến người ba luôn khó chịu ngày nào trở thành một người đàn ông chững chạc và vui tính, hay làm thay đổi người đàn bà đã sinh ra nàng từ một con người luôn ngày than vãn sang loại có cái nhìn rộng mở hơn. Về bản chất, khi không còn lo lắng điều gì quá mức, con người sẽ tìm đến nghệ thuật.

Hẳn nhiên, đó chẳng phải đánh giá khách quan gì, nó nằm trong khuôn khổ hiểu biết hiện tại của nàng. Có sự phân định rõ giữa người sưu tầm và người sáng tạo. Khải luôn miệng nói về nghệ thuật, sẽ phê phán Hoài khi nàng dành hàng giờ đồng hồ để vẽ lại một bức tranh mà, theo cậu, chỉ cần một cú nhấp từ cái máy ảnh mình luôn đem theo là đủ. Khi đó họ sẽ cãi nhau, ai cũng khăng khăng giữ cái quan điểm mà mình cho là đúng. Nhưng đến cùng, cuộc tranh luận chẳng đi đến đâu, nó kết thúc bằng việc một bên ngưng trả lời, giống như mối quan hệ giữa nàng và cậu ta không tiến lên hay lùi xuống.

Trái ngược với người em trai nhỏ con thì Quý trông to lớn và điển trai. Anh luôn miệng khen nàng mỗi khi gặp mặt, từ những hành động nhỏ nhặt cho đến điều lớn lao. Ở bên Quý, luôn tạo cho nàng cảm giác được thấu hiểu và nàng tự nhủ là mình có thể tỏ ra yếu mềm với người này. Anh sẽ đến bên nàng vào những dịp trọng đại, rồi khoác tay mình lên vai nàng, tạo nên cảm giác chủ động, thứ mà nàng vẫn hay làm khi đối đãi với người khác. Quý cho biết Khải không ưa mình lắm, anh kể là bố mẹ luôn bắt nó mặc lại quần áo cũ và dùng lại sách vở của mình để đến trường. Những bất hòa nảy sinh trong cuộc sống thường nhật khiến cho cách xưng hô của họ trở nên trần tục hết mức. Cậu gọi anh là mày, còn cha mẹ thì mặc nhiên chấp nhận, như thể đó là việc đánh đổi hợp lý; sẽ thật quá đáng nếu ép con út thêm nữa.

Mỗi khi giữa hai người có những bất hòa trong chuyện tình cảm thì nàng luôn dành thời gian để hồi tưởng về lần đầu gặp mặt. Quý bước vào đời nàng tự nhiên như thể một con kềnh kềnh thích ăn xác thối, như đồng xu có mặt úp và ngửa. Tâm hồn họ trở nên đồng điệu vì thấy phần nào cái tôi của mình ngự trị bên trong đối phương, hay một chút tò mò muốn biết mình sẽ như nào nếu trong trường hợp của người kia. Có nghĩa là nó không xuất phát từ điều gì đó rung động, mà là tìm thấy một nửa con người của mình đang đi lạc. Giống như nam châm cực mạnh, họ hút lấy nhau, như để tìm một mảnh ghép đã rơi mất khi mình mới chào đời.

Giống với tên của mình, Hoài thích kể về quá khứ, thậm chí có phần ám ảnh. Hôm đó, sau khi dốc hết can đảm để yêu cầu Khải cho mình xem lại đoạn phim quay lại cảnh đuối nước, thì họ hẹn sẽ đến nhà cậu vào chủ nhật. Nàng mất nhiều thời gian hơn mức cần thiết để chuẩn bị cho cuộc gặp lần này, nhưng rồi, sau khi lật tung hết mớ quần áo, thì lại chọn một chiếc váy đơn giản màu xanh biển, in hình họa tiết hoa cúc trắng. Cài trên tóc cái nơ màu tím, đó là món quà sinh nhật từ mẹ.

Lúc đồng hồ điểm chín giờ đúng thì nàng xuất phát, đi bộ thong dong suốt hai mươi phút liền. Nắng sớm dần chuyển sang nóng gắt vào giờ này mọi ngày, nhưng hôm đó, trời nhiều mây lạ kỳ, với mỗi chuyển động từ cảnh vật đều toát ra vẻ tươi mới. Hoài dừng lại chốc lát khi đi bộ đến ngã ba, nơi mà ngày trước Khải từng kể về con Chun. Nàng thử hình dung về một thứ âm thanh được ghi đi phát lại hẳn một trăm lần, nhưng thứ duy nhất nàng cảm thấy rõ nhất là hơi lạnh chạy dọc sống lưng mình.

Những bụi cây cao dọc đường đã bị đốn đi mất, từ đây nàng có thể nhìn thấy được khu đất trống ở dưới thung lũng phía xa, nó hiện lên mờ mờ cùng cái kiểu nóng nực lạ thường. Trước lối vào dẫn xuống cánh đồng bên dưới luôn có một tấm biển cảnh báo đuối nước; chúng tẻ nhạt và trông chẳng cần thiết cho lắm. Thở dài, nàng tiếp tục di chuyển, đây là lần đầu tiên nàng hướng đến nhà Khải một mình. Cảnh sắc theo đó cũng thay đổi nhẹ, chưa lần nào nàng chú ý mọi thứ trên đường như thế; dường như khi bước chân đến đây, ai cũng có thể trở thành nghệ sĩ với những quan sát tinh tế, chi tiết nhất. Cậu đứng chờ trước cổng nhà từ trước, khi thấy nàng thì vẫy tay thật nhiệt. Họ đi vào trong mà không gặp bất cứ trở ngại gì, con corgi nằm bên vẫy đuôi lúc nàng đi ngang.

Ngôi nhà cấp bốn của gia đình Khải nhìn từ bên ngoài không mấy nổi bật, nhưng lại đem đến cho nàng một cảm giác dễ chịu. Cũng giống như lúc nhỏ, trước khi căn nhà cũ được phá dỡ thì nàng cảm thấy mình có sự kiểm soát nhất định với một số thứ, nào là cái này nên đặt ở đâu, bài trí thế nào, lúc cần mình nên kiếm nó ra sao. Nói vậy không có nghĩa là nàng ghét nơi sống hiện tại, trái ngược là đằng khác. Cảm giác thật thích thú khi có thể thoải mái đi lại khắp nơi mỗi khi nhà không có người, có một số thứ nàng mới phát hiện ra gần đây thôi. Thí dụ như trên tầng ba có một phòng toàn là ống nước, chúng dơ bẩn và phủ đầy bụi.

-  Nhà cậu có mùi thơm thật.

- Tớ chẳng ngửi thấy gì cả.

- Không có gì qua mặt được mình đâu, đây chắc là tinh dầu thơm gì đó. - Nàng búng tay, như thể sực nhớ ra.

Khải ngủ chung phòng với anh trai, căn phòng khá rộng, được ngăn cách ra làm hai bởi một tấm rèm lớn. Mỗi góc đều kê giường ngủ và bàn học, nhưng nàng được ra hiệu là không được đi qua bên đó. Phần riêng của cậu trông rất ngăn nắp và sạch sẽ, ngoài bàn học ra còn có kệ gỗ bắn vít thẳng lên tường, trên đó bày biện đủ thứ đồ từ vật dụng trang trí, sách vở, mấy linh kiện điện tử. Cậu kết nối dữ liệu với cái tivi cũ rồi đứng né sang một bên, còn nàng thì ngồi trên ghế, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi.

- Làm đi! - Nàng nói.

Khải bấm nút chạy băng ghi hình. Cái màn hình đen đột ngột chuyển sang màu tươi sáng, hơi ám cam đúng theo kiểu hai giờ chiều ngày hôm ấy. Mọi thứ hiện lên rồi trôi qua chậm rãi, không có âm thanh được ghi lại, đó chỉ đơn thuần là một thước phim phong cảnh quay dưới đáy thung lũng. Bóng của những con người phía xa hiện lên trong tình trạng độ phân giải thấp tẹt, chẳng nhìn rõ được họ đang làm gì. Thoáng qua còn có nét hớn hở và vui đùa. Mà đó chỉ là phần nhỏ trong đoạn phim; trên thực tế nó giống một bức tranh tĩnh hơn. Các sắc độ được thể hiện gần với tranh sơn dầu loang, từng lớp màu như chồng chất lên nhau, khiến cảnh vật có gì đó mơ hồ và phi thực. Nàng nheo mắt cố đối chiếu những gì đang thấy với ký ức còn nhớ được: cây sồi bên góc trái khung hình trông tựa đã xê dịch đi một chút, nó xa vời hơi so với thực tế, mặt trời thì dường như vẫn cao tít trên đầu…

- Thì ra nó không đáng sợ đến thế. - Nàng thở phào.

- Chứ sao, cậu nghĩ mình là kiểu người gì?

- Chắc là thần kinh!

Xem xong, Hoài ngỏ ý muốn ra về, Khải tiễn nàng ra đến cổng rồi hai người tạm biệt nhau. Tại đó họ có chạm mặt với Quý, bấy giờ đang cởi trần, tay ôm bóng, người nhễ nhại mồ hôi. Nàng cúi chào xã giao đơn giản, đáp lại anh cũng chìa tay mình ra. Cứ thế hai đứa đã bắt tay nhau trước sự khó chịu của cậu. Khải không nói gì thêm mà đi vào trong nhà, chẳng rõ có ấm ức điều gì không.

- Em trông như là nàng thơ vậy.

- Đây có phải là một lời tán tỉnh không?

- Chắc thế. - Quý nháy mắt.

Trên đường trở về nhà, Hoài có bắt gặp anh trai mình chạy ngang. Lần này nàng gọi lớn tên anh đặng đèo mình đi vì đường xa quá. Ban đầu cứ tưởng là anh không nghe thấy, nhưng rồi anh cũng chịu quay lại khi đã vượt khỏi năm mươi mét. Nàng trèo lên xe một cách vụng về, xong lại hỏi mấy câu về người con gái đợt trước. Lúc đó đã là mười giờ rưỡi…

Khác với anh mình thì em trai Hoài có phần thân thiết với nàng hơn. Chú hay hỏi bài chị vào buổi tối và thường xuyên gặp nhau vì học chung trường. Út được khen là thông minh, lễ phép, đôi khi sẽ được người khác so sánh với nàng. Mặc nhiên nàng sẽ luôn thua thiệt trong khoản này, họ bất bình cách ứng xử của Hoài đối với mọi người. Nàng cực ghét những điều như vậy, là kiểu con gái thẳng thắn, nàng sẽ nổi giận khi có ai nói to nhỏ sau lưng. Một số thì chẳng kiêng dè gì mà nói ngay tại phòng khách, họ đặt cược cho trường hợp nàng không có ở nhà hoặc cố tình làm như thế để nàng nghe được. Nhưng cớ sao ba và mẹ đều đồng lòng góp mặt trong mấy chuyện đó.

Chuyện này xảy ra nhiều đến mức nàng dần có ác cảm với người em trai, dầu cho trên thực tế giữa họ chả phát sinh mâu thuẫn gì. Hoài cố tình dừng chỉ bài cho chú, bảo là bản thân đã quên kiến thức này vì đã lâu quá rồi. Hẳn là nàng có chút áy náy trong lòng, sẽ mua quà cho em vào mấy dịp đặc biệt, nhưng tuyệt đối không chỉ bài cho út nữa. Cái ham muốn chứng tỏ bản thân không thua kém gì ai khiến nàng trở nên ích kỷ; trong thân tâm, Hoài muốn em trai học kém đi. Từ đó ba mẹ sẽ nói chuyện trực tiếp với nàng, nghe những lời uất ức vì sao mình phải làm như thế. Đúng là điểm số của chú có giảm nhẹ nhưng đơn giản họ thay thế sự xa lánh của người chị bằng một vị gia sư trẻ tuổi. Dường như mọi thứ đang muốn làm kẻ thù của nàng lúc bấy giờ.

Tháng 7 năm 2012.

Được tin ông Khải mất, Hoài dự đến nhà an ủi người bạn này. Khác với cảnh đám ma mà nàng vẫn luôn tưởng tượng đến thì khu xóm vẫn yên tĩnh đến lạ. Không kèn trống, cờ hiệu và tiếng khóc than, nó yên tĩnh giữa trưa hè nóng nực. Thoạt nhìn không có ai bên trong, nhưng nàng vẫn gọi cửa. Sau một lúc lâu, Quý bước ra với bộ dạng ngáp ngủ, đầu tóc rối xù, mình vẫn cởi trần. Nàng có thể thấy rõ từng đường nét cơ bắp anh hiện ra rõ ràng, rắn chắc.

Quý mời Hoài vào nhà. Họ ngồi đối diện nhau tại phòng khách, trên bàn bày sẵn bánh kẹo và nước trà. Nàng nhìn quanh một vòng với vẻ bất an, luôn tay xoay xoay lọn tóc.

- Họ đi cả rồi. - Quý nói, tay móc túi bánh.

Nàng nghiêng đầu cố hiểu ý của anh nhưng mãi vẫn vậy. Nàng hỏi:

- Đi cả là sao ạ?

- Ờ thì ông mất ở ngoài Bắc, ba người họ lên đường hôm qua. Nhà còn mỗi anh thôi.

Quý và anh trai Hoài có thể được xem là bạn thân với nhau. Dù kém anh một tuổi nhưng họ chơi chung đội bóng, lắm lúc nàng còn thấy hai người đi cùng nhau trông rất vui vẻ.

- Thế mà nhìn anh thư thả quá.

- Nói thật với em là từ bé giờ anh chưa gặp ông lần nào nên chẳng có cảm giác gì cả. - Quý chép miệng.

- Vâng, cái này thì em hình dung được.

- Bộ nhà em cũng như thế à?

- Không, không. Ông bà hay lui tới nhà em lắm. Gọi sao nhỉ? Chắc là đồng cảm.

Mùa hè đó, với sự vắng mặt lâu ngày của cậu thì nàng và anh trở nên thân thiết hơn rất nhiều. Những cuộc gặp trước kia với cậu được thay thế bằng buổi đi chơi với anh, họ trở thành kiểu cặp đôi tiêu biểu mà ta có thể thấy ở bất cứ đâu. Biết tin, gia đình nàng ra sức ủng hộ nhưng cũng đặt ra các quy tắc để hai người có thể phòng tránh. Quý được mời đến nhà nàng nghe lời răn dạy về tình dục. Tất nhiên, nàng chẳng thấy lọt tai câu nào. Anh đến nhà nàng thường xuyên đến mức làm giúp luôn mấy việc mình thấy, vì thế thi thoảng ba lại cho tiền tiêu vặt, dù trước nay vẫn biết Hoài luôn chi trả cho các bữa đi chơi riêng.

Đôi lúc anh sẽ kể cho nàng những kỉ niệm vụn nhặt rồi bày tỏ quan điểm về nó, nào là sự kiện sau đám cưới, mâu thuẫn xảy ra rồi gia đình anh từ mặt phía ông bà… Nàng dần quen với sự hiện diện này, đôi khi sẽ phụ thuộc vào nó; khi bờ vai rắn chắc cùng tấm lưng trần hiện lên đâu đó trong tầm mắt thì mọi chuyện dù rối rắm đến đâu đều hóa đơn giản. Anh sẽ giải thích tường tận mọi thứ cho nàng theo kiểu chỉ ra lỗi sai của hai bên, để nàng được vui lòng rồi mới bảo nên thay đổi thế nào.

Phải đến khi sắp sửa vào năm học mới thì Khải mới về, trước đó gia đình cậu đã về sớm sau khi giải quyết xong việc thừa kế. Nghe tin Quý và Hoài đã trở thành người tình của nhau thì cậu sốc lắm, ban đầu còn tỏ vẻ khó chịu khi họ đưa mắt với nhau nhưng rồi cũng kệ.

Giữa kỳ thứ nhất năm lớp mười. Hôm ấy, sau khi có lời qua tiếng lại với mẹ thì Hoài đã bỏ đi. Nàng tìm đến nhà anh bằng sự ấm ức, với những giọt nước mắt tuôn chảy suốt dọc đường. Trùng hợp là lúc đó bên phía anh cũng không có người, hai đứa nằm dài trên giường đếm những lỗ hổng trên mái tôn. Tự bao giờ nàng chẳng ngửi thấy được cái mùi tinh dầu thơm nữa. Trong tầm mắt họ, khi nào mấy ánh sáng kia đã dần trở thành dải kim tuyến lấp lánh, lơ lửng ở thinh không, còn có bụi mịn hiện rõ. “Đó gần như là một kiểu cực quang”, nàng nghĩ.

- Anh có biết Khải hay ghi âm về gì không?

- Thường thì là tiếng của động vật, chắc thế.

- Vậy anh đã bao giờ nghe chúng chưa?

- Anh không thích, hơn nữa thì kiểu gì mới được? Kiểu nghe trộm như điệp viên ấy hả?

Nàng chồm dậy, nở một nụ cười đầy ẩn ý, đến bên kệ gỗ cầm chiếc máy thu âm trong tay. Để nó trên đầu giường, nàng bấm nút phát rồi lại nằm xuống nhanh chóng. Phải mất đâu đó ba mươi giây họ mới nhận ra âm thanh đang được phát là cái gì. Ban đầu nàng nghĩ là tiếng khóc của em bé, nhưng khi nghe kỹ hơn thì đi đến kết luận là mấy con mèo đang rống.

- Anh không thấy kỳ lạ sao?

- Chịu, không biết.

Quý gối đầu trên bắp tay mình, dáng vẻ rất thư thả, đầu óc như đang trên mây.

- Này nhé, là chúng mình đang ở riêng với nhau. - Hoài vỗ vào bụng Quý. - Từ đây ta có thể nhìn thấy bên kia, xuyên qua tấm rèm là địa phận của Khải.

- Thì sao?

- Và ta cùng nghe lén bản ghi âm kỳ quặc này. Có lẽ anh không cảm nhận thấy được vì đây là nhà của anh, nhưng nếu anh muốn ôm em thì em sẽ khước từ đó, bởi vì nó không thực sự thoải mái cho lắm.

- Anh đâu định làm thế. - Quý tỏ vẻ khó hiểu.

- Em chỉ nói thế thôi.

Không biết đã nằm bên nhau bao lâu, bỗng dưng nàng nắm lấy tay anh, nó phải to gấp đôi của nàng.

- Mà này! - Nàng nói.

- Gì?

- Anh thấy em là người thế nào?

- Vừa xinh đẹp vừa thông minh, có lẽ là hơi bướng bỉnh…

- Có thật không?

- Chắc thế.

Hoài im lặng hồi lâu sau đó, nàng chọn bản ghi âm khác, nó đánh số 002. Lần này hai đứa nhận ra ngay đó là tiếng nước chảy ở suối. Cắt giữa những đoạn lặp đi lặp lại tẻ nhạt là âm thanh ai đó ném đá xuống mặt nước.

“Sẽ không có ngôi sao nào rơi xuống cả”. Lúc đó nàng đã nghĩ như thế. Trong khi vùi mình vào người anh thì bên ngoài có tiếng mở cổng. Cơn mệt mỏi đến bất chợt làm nàng muốn thiếp đi, nhưng có gì đó như đang ngăn trở nàng đi vào giấc ngủ. Cả hai cùng lắng tai nghe âm thanh lạ kỳ này, với sự bình thản chưa từng có.

- Có nghe thấy không? - Nàng nói, ngáp dài.

- Kẹt kẹt…

- Nó là gì thế?

- Có lẽ là mọt gỗ, chúng đang thủ tiêu cái giường!

 

 

Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.