Một buổi sáng mùa Thu năm 2016.
Thuấn bóp phanh, mũi giày cọ xuống mặt đường nhựa tạo ra một tiếng rẹt khe khẽ. Chiếc xe đạp Peugeot màu cá vàng dừng lại trước bậu cửa ngõ. Ông già cẩn thận gạt cái chân chống đã xỉn màu, đưa tay xoa xoa vạt áo vest tông màu mận chín. Trong túi áo ngực của ông là một chiếc hộp bọc nhung đỏ chót. Bên trong lớp nhung ấy, nằm ngoan ngoãn trên lớp lụa vàng lót đáy, là tấm Huân chương Hữu nghị do Nhà nước Vương quốc Campuchia trao tặng.
Ông cúi xuống, phủi vài hạt bụi bám trên khung xe. Cỗ máy hai bánh bằng thép Pháp này là một chứng nhân im lặng của cái thời rách rưới nhất. Năm 1984, hay 1985 gì đó, bằng những đồng phụ cấp chiến trường ít ỏi ông gửi ra từ mặt trận K, cộng với ba năm ròng rã Thu thức trắng đêm dưới ngọn đèn dầu, nhận len về đan gia công, tước từng cuộng thuốc lá cuốn đến rộp cả mười đầu ngón tay, bà mới tậu được nó. Thu mua xe không phải để diện. Bà mua để cất đấy, phủ một tấm chăn chiên cũ lên trên bảo vệ lớp sơn bóng loáng, chờ ngày ông gác súng trở về có cái mà đi lại cho bằng người ta, đỡ phải gò lưng nén những vết thương tái phát trên chiếc xe Thống Nhất tròng trành bong vảy hàn.
Sáu năm. Từ 1980 đến 1986. Cái đêm ông để giọt mực xanh đen rỏ xuống tờ đơn xin tái ngũ, ông đã chọn trở thành một kẻ đào tẩu khỏi sự bất lực của chính mình, khoác lại bộ quân phục để lặn lội vào những cánh rừng sến táu rậm rạp bên kia biên giới Tây Nam. Sáu năm đánh đổi bằng những cơn sốt rét ác tính, bằng những mảnh đạn găm thêm vào bắp đùi, và bằng sự chờ đợi câm lặng đến mòn mỏi của Thu ở căn tập thể chật hẹp. Ông mang về cho bà một thân hình tàn tạ hơn, một cái bóng lưng còng hơn, nhưng Thu chưa một lần cất tiếng oán thán. Bà giở tấm chăn chiên, lôi chiếc Peugeot ra cho ông đi làm, rồi lại xách giỏ đi chợ, mua cá về kho, như thể ông chỉ vừa đi vắng một buổi chiều.
Tấm huân chương trong túi áo hôm nay là thứ để người ta vinh danh ông ở Hội trường Ủy ban thành phố. Nó lấp lánh, nặng trịch. Nhưng với Thuấn, nó chỉ là một mẩu kim loại sắc lạnh dùng để đổi lấy thanh xuân và mồ hôi của vợ mình.
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.