Ngõ Cây Điệp

Lượt xem: 5
2 tháng trước
Bạn có thể sử dụng mũi tên trên bàn phím để qua chương
Cấu hình
Báo cáo
Lưu truyện

Sự lãng quên giống như một cục gôm vô hình, từ từ chà xát lên những nếp nhăn của võ não. Ban đầu, nó tẩy đi những chi tiết thừa thãi: Tên của bà bán đậu phụ đầu ngõ, chỗ cất chùm chìa khóa, hay ngày tháng trên tờ lịch. Nhưng rồi, nó bắt đầu ăn vào cốt tủy.

Thứ tư, tuần thứ hai kể từ ngày thằng Tuấn dọn vào ở lỳ trong căn nhà số 42.

Năm rưỡi chiều, trời chạng vạng. Tuấn đang hì hục tháo cái chế hòa khí của chiếc xe Wave rách giữa sân, tay dính đầy dầu luyn đen ngòm. Tiếng đài radio rè rè phát bản tin giao thông. Đáng lẽ giờ này, ông Thuấn đã đi bộ thể dục về, tay xách theo tờ báo Hà Nội Mới và một gói thuốc lào cuộn giấy báo.

Sáu giờ kém mười lăm. Radio chuyển sang chương trình ca nhạc. Ông Thuấn vẫn chưa về. Tuấn ngẩng đầu lên, chùi quệt mồ hôi trên trán làm vệt dầu mỡ bôi thành một đường chéo trên mặt. Nó quăng cái cờ-lê xuống nền gạch, vớ lấy cái nạng nhôm, cập rập lao ra ngõ.

Cách đó chừng hai cây số, tại ngã tư. Ông Thuấn đứng chết trân trên bục bệ bê tông phân cách. Xung quanh ông, hàng vạn chiếc xe máy, ô tô cuồn cuộn chảy xiết như một dòng thác kim loại gầm gừ, nháy đèn pha chói lọi, bấm còi inh ỏi. Những luồng sáng đỏ rực từ đèn hậu xe kéo vệt dài trên mặt đường nhựa ướt sương lạnh.

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp

Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.