Ngõ Cây Điệp

Lượt xem: 12
2 tháng trước
Bạn có thể sử dụng mũi tên trên bàn phím để qua chương
Cấu hình
Báo cáo
Lưu truyện

Cái nóng tháng Sáu của Hà Nội dính vệt trên da thịt như một lớp mỡ thừa.

Thuấn bước đi, cố tạo ra một phong thái đĩnh đạc nhất có thể. Hai mươi mốt tuổi. Bộ quân phục mới tinh được hồ cứng cáp, các nếp gấp sắc lẹm đến mức có thể cứa đứt tay. Dưới chân, gã xỏ một đôi tông Lào quai cao su, thứ “xa xỉ phẩm” thời bấy giờ mà gã phải đổi bằng nửa tháng tem phiếu và vài bao thuốc lá Điện Biên giấu diếm từ trạm giao liên. Gã muốn Mai nhìn thấy mình trong bộ dạng oai hùng, phong trần nhưng không tuềnh toàng. Thằng Thuấn vác ba lô ra đi ngày nào giờ đã là một thằng lính cựu dạn dày, một kẻ sống sót bước ra từ những vệt bom B52 chằng chịt ở tọa độ lửa.

Mà nói gì giờ nhỉ? “Anh về rồi”. Không, sến quá.

“Công tác qua nhà, ghé xem em thế nào”. Ờ, hợp lý. Lạnh lùng và giữ giá.

Nhà Mai nằm ở cuối ngõ, lọt thỏm sau một hàng rào tre đan mắt cáo đã ngả màu xám xịt vì nắng mưa. Những sợi lạt buộc rào bung ra lởm chởm, mốc meo.

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp

Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.