Năm 1980. Bốn năm kể từ ngày Thuấn gập vuông vức bộ quân phục, cất xuống đáy tủ để xỏ chân vào đôi dép nhựa Tiền Phong của một gã giáo viên cấp hai.
Căn tập thể phân lô ở khu Nguyễn Công Trứ rộng chưa đầy mười sáu mét vuông, ám một thứ mùi đặc trưng không lẫn đi đâu được: Mùi bụi phấn rụng xuống từ xấp giáo án, mùi mốc meo của những cuốn sách bìa các-tông ỉu đi vì nồm ẩm, và mùi ngai ngái của nước máy chảy rỉ rả từ cái vòi ngoài hành lang.
Thuấn ngồi cắm cúi bên chiếc bàn gỗ ép, tay cầm bút mực đỏ cẩn thận gạch dưới một lỗi chính tả trong bài văn của học trò. Những đường gạch thẳng tắp, dứt khoát, không chệch một ly. Lề thói quân đội vẫn cắm rễ sâu vào từng đốt ngón tay gã. Trên mép bàn, chiếc đồng hồ báo thức lên dây cót kêu tích tắc, tích tắc. Nhịp điệu của thời bình. Đều đặn. Tẻ nhạt. Và ngột ngạt đến phát điên.
“Bố tiên sư, cái thời tiết này làm hỏng hết cả thuốc!”
Tiếng chửi thề ồm ồm vang lên kèm theo tiếng tạch tạch của chiếc bật lửa Zippo gỉ sét. Khang ngồi xổm trên cái ghế đẩu, hai chân dạng gè, nhăn mặt rít một hơi thuốc lá Sapa ẩm. Lão nhả ra một luồng khói xanh lè, ho sù sụ. Khang lính cựu. Từng ở chung hầm chữ A với Thuấn. Giờ lão làm chân coi kho cho xí nghiệp cao su, tướng tá phệ ra, cái bụng ỏng bắt đầu đội ngược chiếc áo sơ mi mầu cháo lòng.
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.